KHR fc

Katekyo hitman reborn FC
 
IndexPortalTrợ giúpTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» nhận đặt hàng các bộ nhẫn trong hitman reborn
Tue May 12, 2015 12:50 pm by longpro1062

» ĐTKT : Chơi game hay trúng ngay iPad Air
Tue Aug 26, 2014 11:06 am by binbin9xx

» Đón trăng vàng- rinh phần quà lớn với iOnline
Mon Aug 25, 2014 10:22 am by binbin9xx

» iOnline : Đón trăng vàng – Sẵn sàng rinh iPhone 5S
Sun Aug 24, 2014 5:20 pm by binbin9xx

»  Open Beta : Ra mắt Server mới Đường tới khung thành
Thu Aug 14, 2014 6:21 pm by binbin9xx

» Chơi game quản lý bóng đá online
Wed Aug 06, 2014 5:44 pm by binbin9xx

» Game bong da 3D
Fri Aug 01, 2014 8:09 pm by binbin9xx

» Mở server mới game Đường tới khung thành
Sun Jul 27, 2014 6:00 pm by binbin9xx

» iOnline – chơi game hay, trúng ngay iPhone 5S
Thu Jul 24, 2014 10:05 am by binbin9xx

» Chơi game bida trên điện thoại
Tue Jul 15, 2014 6:05 pm by binbin9xx

» Billiard Pro: Đấu game bi-a giành Nokia. CỰC HOT!!!
Fri Jul 11, 2014 11:55 am by binbin9xx

» Game chơi bài trực tuyến cho di động cực hot
Tue Jun 24, 2014 11:13 am by binbin9xx

» Đường tới khung thành - trải nghiệm bóng đá đỉnh cao
Mon Jun 23, 2014 5:18 pm by binbin9xx

» Kỳ lạ ngôi miếu thờ bộ phận sinh sản
Fri Feb 14, 2014 9:36 pm by cocghe5993

» Danh sách mem of Vongola famiglia [update]
Sat Aug 17, 2013 7:30 pm by meobibi9x

» cặp SA/YA, Cuople đc iu thjx nhất
Wed May 22, 2013 5:59 pm by KelForeverAlone

» Mukuro Rokudo 69 FancClub - Ku fu fu fu
Sat Mar 30, 2013 11:27 pm by muru_tsu

» Avatar Katekyo Hitman Reborn! :'>
Sun Oct 07, 2012 4:56 pm by lonelysmallwolf

» Trường Nhật Ngữ Top Globis Khai Giảng Khóa Mới Vào Tháng 06.2012
Mon Jun 11, 2012 9:50 am by kimphuongtop03

» gokudera
Fri Mar 30, 2012 8:22 pm by Nii_kun

» D18 FanClub - Bucking Horse & Skylark
Mon Mar 05, 2012 9:57 pm by Mishera

» [Fan art] D18 (DinoxHibari )
Sun Feb 26, 2012 1:23 am by Mishera

» Sinful contract
Sun Feb 26, 2012 1:19 am by Mishera

» Ai là thành viên của gia đình bên VNSharing nèo páo danh cái ^^
Tue Feb 21, 2012 5:01 pm by Nii_kun

» tình hình là cái diễn đàn này đang đóng cửa _''
Tue Feb 21, 2012 4:42 pm by Nii_kun

» (Cosplay)Ring----> Mún mua liên hệ theo chữ ký
Tue Feb 21, 2012 4:24 pm by Nii_kun

» 8018-Mưa và Mây
Thu Feb 16, 2012 3:44 pm by trang_nguyen

» [Fic viết - Long fic]Series : Daughter Of Mafia<Katekyo Hitman Reborn>
Thu Oct 27, 2011 9:41 pm by sully_yamaka

» Cùng bầu chọn cho nhân vật yêu thik nhứt trong KHR nào!!!
Sun Oct 23, 2011 9:06 am by sully_yamaka

» Thắc mắc - Góp ý - Giải đáp
Tue Oct 11, 2011 6:15 pm by Kuroshi Miki

Statistics
Diễn Đàn hiện có 375 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: longpro1062

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 2185 in 166 subjects
Thống Kê
Hiện có 2 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 2 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 145 người, vào ngày Wed Dec 08, 2010 3:42 pm

Share | 
 

 [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next
Tác giảThông điệp
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 3:01 pm

Vongola 10th’ s Hellish Days.

Autore [Author] : [ me ]
Accopiamento [ Pairings ] : 182769, 8059, D18..... và các couple khác....
Attenzione [ Warning ] : OOC, phỡn, hớn
Genere [ Genre ]: Action, fantasy, supernatural, and “Mafia”…

Summary: Kể từ sau trận chiến với Nhà Mê-li-phót, nhóm Tsuna đã quay về quá khứ gần được 2 tháng. Tưởng như mọi chuyện êm đẹp nhưng không ngờ, ngay giây phút cậu quay về đây, hàng loạt rắc rối bắt đầu tiếp diễn theo một vòng xoáy mới đầy tính chết chóc hơn…

( Mượn lời REBORN ^ ^ )

“Ciaossu! Tất cả chúng tôi đang trải qua những ngày tháng bình thường *chỉ tôi cho là vậy* tại nhà Mama.

“Không hay rồi! Tôi không thể cử động được!”

Khẩu Bazoka- dĩ nhiên là thứ là con bò ngốc Lambo ấy hay mang đã đưa từng người chúng tôi đến thế giới của 10 năm trong tương lai, nhưng thật sự chỉ là 9 năm 10 tháng trôi qua. Trong thời đại này, Gia tộc thống trị giới Mafia là Millefiore, Boss của họ tên là Byakuran; dưới quyền hắn là một gã tên Irie Shoichi, kẻ nắm giữ chìa khoá để có thể trở về quá khứ. Một điều nữa, dường như trong dòng thời gian này, Gia tộc Vongola đã bị xoá sổ, Tsuna- cũng tức là Vongola Juudaime cũng đã chết, những Guardian phân li khắp mọi nơi, nhẫn Vongola không còn tồn tại.

Chúng tôi còn được biết rằng mục đích thật sự của kẻ tên là Byakuran không những tiêu diệt Nhà Vongola, hắn đang có ý định thu thập đủ 7^3: thứ sức mạnh tối thượng được biết đến sau khi tập họp đủ 7 Vongola Ring, 7 Mare Ring, và 7 chiếc núm giả của các Arcobaleno trên một phiến đá bí ẩn.

Tsuna, để bảo vệ Gia đình của mình, cậu phải trở nên mạnh mẽ lên! Trong tay cậu đã nắm giữ dấu ấn kế thừa từ những Boss đời trước cùng X- Gloves Version Vongola Ring *Nhẫn Vongola phiên bản Găng tay- X*, giờ hãy cho Millefiore thấy cậu có thể làm được gì với tư cách là Vongola Juudaime!”


Được sửa bởi yuu_mukuro ngày Tue Mar 17, 2009 5:51 pm; sửa lần 4.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 3:22 pm

Tóm lược những phần trước:

Sau khi thâm nhập vào Millefiore HQ, Gia đình Đệ Thập của Tsuna phải đương đầu với không ít khó khăn khi đối đầu với kẻ địch. Đặc biệt với Tsuna, sau khi hoàn thành chiêu thức X- Burner, cậu đã có khả năng đánh ngang hàng với Boss của Millefiore- Byakuran. Nhưng tỏ ra là một kẻ cáo già ghê gớm, Byakuran đã sử dụng thứ vũ khí mà Irie Shoichi đang nghiên cứu: Di chuyển không gian để lấy lại thân xác của Tsuna trong 10 năm của tương lai (trước đó đã bị tráo về quá khứ). Hai con người, một của quá khứ, một của tương lai không thể cùng lúc tồn tại trong một dòng thời gian, vì điều đó, Tsuna đã biến mất, trở về quá khứ một mình mà không có những người khác cùng đi.

Cùng lúc ấy, những Guardian cũng đồng thời gặp rắc rối sau khi Boss của họ đã biến mất không rõ tăm hơi. Lực lượng của Byakuran càng lúc càng đông trong khi nhóm bạn trở nên kiệt sức sau những trận chiến. Rốt cuộc, họ đã bị đánh bại, nhưng còn giữ được mạng sống và hiện bị bắt giữ; Vongola Ring bị tước mất, hi vọng có thể bị dập tắt nếu Tsuna không trở về tương lai.

Nói đến Tsuna, sau khi trở về quá khứ, cậu cứ ngỡ mọi chuyện chỉ là một cơn ác mộng như mọi khi. Nhưng không… cậu đã lầm, đấy không phải giấc mơ… đó là sự thật… mọi người vẫn còn ở tương lai, ngoại trừ cậu.

Đến phút cuối cùng, Tsuna đã nhận thức được trách nhiệm của một Boss đối với Gia đình của chính mình ra sao. Đó là trách nhiệm Tsuna nhiệt tình nhận lãnh với tất cả con tim, vì trách nhiệm đó vừa là bảo vệ mọi người, Gia đình, vừa theo đuổi mục đích trên con đường tương lai, nhằm thay đổi tương lai.

Vì lẽ đó, với tất cả quyền lực của Vongola và sự giúp sức của chiến mã Dino- sư huynh của cậu, Tsuna nhanh chóng triệu hồi những Guardian trong tương lai mà trước đó họ đã bị chuyển hoá với quá khứ của mình. Nhưng khó khăn ập đến, làm thế nào để Tsuna có thể đến tương lai khi mà cậu của 10 năm sau đang ở đấy, vả lại khẩu Bazoka cũng đã bị hư, như vậy sẽ không còn cách nào để có thể đến tương lai một lần nữa cứu được các bạn. Dù giờ các Guardian đã tập hợp đủ, nhưng có ích lợi gì khi không thể cứu được bạn bè.

Tuy không muốn dính dáng với Mafia nhưng trong thâm tâm Mukuro dường như cũng có chút gì đó đối với Tsuna (dù miệng 69-sama nói rằng: “Kufufu, ta giúp cậu lần này chỉ là để tạo cơ hội gần gũi cậu, nếu thuận tiện ta sẽ dễ dàng có được thân xác của cậu.” trong khi 59 chửi rủa). Mukuro đã tiết lộ một thông tin mà dường như các Guardian của tương lai biết rõ nhưng lại không dám nói… đúng sự thật là họ không bao giờ muốn tiết lộ chuyện đó ra bởi vì nói sẽ dẫn đến một bi kịch thảm thương mà họ không muốn chứng kiến, một sự thật đau đớn hơn bất cứ cái chết nào: sự quên lãng.

Vongola Ring, như Xanxus đã từng đề cập đến trong Ring Conflict, tiềm ẩn một sức mạnh bí ẩn khủng khiếp, nhất là trong Ring of Sky, sức mạnh bên trong nó có thể huỷ diệt cả một thành phố chỉ trong tích tắc. Và đặc biệt hơn, bên trong nó còn có một khả năng đặc biệt, dịch chuyển không gian và thời gian. Nhưng điều đó đòi hỏi sự mạo hiểm của chủ nhân chiếc nhẫn; đảo lộn trật tự của không gian và thời gian là điều cấm kị, và nếu ai phá vớ những luật lệ đó chắc chắn sẽ nhận lấy cái chết.

Bất chấp sự ngăn cản của mọi người, Tsuna đã quyết định chọn lấy cái chết để có thể đến được tương lai một lần nữa để mang những người bạn của cậu trở về cho dù phải hi sinh mạng sống. Một điều đáng lo ngại khác hé ra, các Guardian hiện tại không nắm giữ Vongola Ring đã gây nên một bất lợi rất lớn, do vậy, họ đã sử dụng sóng năng lượng, những chiếc hộp và những thuộc tính bên trong cơ thể mình để phóng ra một nguồn năng lượng cùng với Ring of Sky để xé toạc không gian. Cũng vì lẽ đó, Tsuna hiểu được rằng họ đã trao cho cậu tất cả hi vọng nhằm giải cứu cái tương lai bao trùm bởi bóng tối kia bằng cả tính mạng và linh hồn họ.

Tsuna- đau đớn, khi phải buộc mình chứng kiến sự hi sinh của các thành viên trong Gia đình, cậu tiến thẳng vào bên trong lỗ đen không gian và thời gian. Và cũng ngay trong không gian đó, Tsuna đã hiểu được lí do của sự tồn tại ngay sau khi rơi vào ảo giác trong giấc mơ của chính mình. Cậu đã gặp gỡ cái tôi của bản thân với ánh mắt ánh cam và sự điềm tĩnh lạ thường, cái tôi ấy mang một phần linh hồn của Ring of Sky (sau này tui sẽ cho mọi người gặp nhân vật này, dưới hình dạng của Tsuna lúc bé). Tsuna còn biết được sức mạnh thật sự của một Vongola chân chính, nhờ điều ấy, sau khi đến được tương lai, cậu đã hoàn thiện 7^3 và trở thành chủ nhân thật sự của quyền năng ấy, nắm giữ sức mạnh cuối cùng mà ai cũng phải thèm khát, kể cả Byakuran. Cùng với sức mạnh phi thường của dòng máu Vongola đã thức tỉnh tuyệt đối, một lần nữa, cậu đã đánh bại Byakuran và giải thoát cho tất cả mọi người.

Bí mật được hé lộ, kẻ thật sự đạo diễn đứng sau tất cả mọi chuyện, từ sự hủy diệt của Gia tộc Vongola cho đến sự thống trị của Millefiore chính là Tsuna của tương lai, Byakuran chỉ là một con rối, không… một kẻ trung thành điên cuồng Tsuna đã thực hiện nguyện vọng cuối cùng của Vongola Juudaime trong âm thầm im lặng không ai biết. Byakuran tiết lộ: hắn thật sự không muốn làm chuyện này, nhưng… vì là nguyện vọng của người mà hắn kính trọng, khâm phục nhất, hắn buộc phải làm mà không hối hận dù có đổ máu hay bị đồng loại lánh xa chỉ trích.

Tsuna tương lai đã lường trước tất cả, cậu dần dần thấy được sự thối nát của Vongola đằng sau những sự xa hoa mĩ lệ mà mọi người nhìn thấy, những con người gây chiến vì sức mạnh và ham muốn cá nhân mà không nhận ra những gì thực gì quan trọng nhất đối với bản thân. Họ trở nên kiêu căng, ích kỉ, lụn bại… Để cứu vãn tình thế này, Tsuna đành buộc lòng giấu nhẹm mọi người, kể cả các Guardian và Reborn, những người mà cậu tin cậy nhất để vạch ra một âm mưu nhằm tạo ra một thời đại mới, một sự tái sinh mới, nhưng… không phải là dành cho Vongola, mà cho thời đại này. Và rồi như đã định, đằng sau sự thối nát sụp đổ của Vongola, Millefiore, một Gia tộc mới được sinh ra để cai trị kỉ nguyên này, một đứa con mới theo sự sắp đặt của một kẻ mà họ không ngờ tới- kẻ mà họ cho là “con mồi” đã chết trong tay Millefiore. Chỉ còn mỗi Byakuran âm thầm lẳng lặng đi theo sự chỉ dẫn của con đường mà Tsuna đã vạch ra rồi kết thúc nó.

Như đã được tiên liệu trước theo sự sắp đặt của Tsuna tương lai, Byakuran hiểu rằng thể nào Gia đình Đệ thập trong quá khứ cuối cùng rồi sẽ tới cùng với Vongola Ring, mang lại niềm hy vọng cho sự phục sinh huy hoàng của kỉ nguyên này. Và cuối cùng, hắn đã thành công; như Tsuna đã đoán, Millefiore sụp đổ cũng như Vongola trong quá khứ, Tsuna trong quá khứ sẽ lãnh trách nhiệm thay đổi tương lai, thay đổi những gì đã từng xảy ra trước đó: những cái chết, li tán, chia li, cuộc chiến đẫm máu…

Và điều tệ hại đã xảy ra, Tsuna sắp biến mất: điều mà Tsuna tương lai không hề nhắc đến và điều ấy khiến Byakuran bàng hoàng tột độ. Tự do di chuyển đến tương lai, vả lại, còn thay đổi nó, Tsuna đã phá vớ điều cấm kị của không gian và thời gian, giờ… cậu phải tự huỷ diệt bản thân mình, sự tồn tại của cậu sẽ biến mất mãi mãi như chưa từng có mặt trên thế giới này.

Trong giây phút chia tay với bạn bè, một điều kì diệu đã xảy đến, linh hồn hay một cái gì đó đại loại như vậy của Tsuna tương lai hiện ra và nhận lấy tất cả sự trừng phạt mà đáng ra Tsuna quá khứ phải nhận. Nhờ vậy, tất cả đã bình an, Tsuna của quá khứ vẫn tồn tại, mọi chuyện vẫn không đổi thay, nhưng những người trong kỉ nguyên này lại mất đi kí ức về cậu, về người mà trước đây họ gọi là Vongola Juudaime.

Một lần nữa, nhờ sức mạnh dịch chuyển không gian, Tsuna đã bình an đưa nhóm bạn trở về quá khứ, kết thúc một trang sử của tương lai. Mọi chuyện từ ấy đều dần chìm vào quên lãng, tất cả đều chỉ còn là kí ức bao trùm quanh họ và mọi việc lại trở nên bình thường với những buổi sáng mà hai chàng cận vệ đi cùng Boss của mình. Và giờ, một câu chuyện khác lại xảy đến, tất cả bắt đầu từ bên trong… nhà vệ sinh.


Được sửa bởi yuu_mukuro ngày Tue Mar 17, 2009 5:53 pm; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 3:25 pm

mới edit lại :hot:


Được sửa bởi yuu_mukuro ngày Tue Mar 17, 2009 5:50 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 3:31 pm

Hellish Days I: Nhắc nhở tội lỗi trong WC

Tsuna ngồi trong phòng vệ sinh của trường Namimori, vẫn mặc nguyên quần, ngồi trên bồn cầu, ư hử rên rỉ trong khi gương mặt càng lúc càng tái xanh. Đôi lúc hai con mắt lại cay xè, dạ dày thắt chặt lại, kêu lên với một thứ tiếng như bị bỏ đói cả tháng trời, cái lạnh chết người từ từ chạy dọc từ cổ rồi lan xuống sống lưng, từng tế bào bên trong cơ thể thì đang bị ngấm chất độc cực nặng, chúng đang chết dần; nhưng trước khi chết, chúng… còn phải mang theo chút sinh khí từ Tsuna mới có thể an tâm rời bỏ thế giới này.

Tsuna- ko biết chuyện gì xảy ra bên trong cơ thể mình, chỉ rõ một điều, cậu ko còn bị cái cảm giác ói mửa ấy bám theo nữa, nhưng vẫn cảm thấy nao nao, khó chịu.

Chẳng là vào buổi sáng sớm này đã diễn ra những chuyện vô cùng tệ hại khiến cậu không ngừng mất tập trung, đầu óc cứ miên man suy nghĩ về nhiều thứ trong tiết học. Để coi đã, nhớ lại xem nào. Đầu tiên, Tsuna vô lớp trễ mất 10 phút và Sensei nổi cơn lôi đình.

Ổng rất dễ bị kích động, lúc nào cũng nhớ về những ngày tháng rực nắng ở Pari- quê hương ổng ra đời, và không ngớt phàn nàn, ca cẩm về cái trường Namimori nhỏ tí xíu lại xám xịt, cùng lũ học trò tệ hại luôn lập thành tích học tập một cách kỉ lục (*nhất là 27, tiêu điểm đáng ghét của ổng*).

“Kết quả kiểm tra lại của học kì II, trò lại xếp hạng thấp nhất trong số 18.692.780 học sinh ở đây, học kì I cũng chịu chung một số phận như vậy. Hahaha, trò tuyệt vời thật, Sawada, phá vỡ kỉ lục từng có trước ấy của trường luôn!”

“Em xin lỗi, Sensei.”

“Haha, người ta thường nói, trẻ ngốc thường rất cute… nhưng…” Mắt thầy hiệu phó lóe sáng lên “… có vẻ không phải lúc nào cũng đúng như vậy, đúng không, trò Sawada?!”


Nhưng chuyện đó cũng không phải là nguyên nhân chính khiến cậu phải di cư vào trong tolet trường. Lí do thật sự là…

“Trò dùng trà đi!” Thầy hiệu phó đẩy nhẹ một tách trà qua bên kia bàn (*note: 27 bị gọi lên phòng hiệu trưởng để bàn về thành tích kỉ lục của cậu, chuyện này sẽ rõ hơn trong Helish Days II*).

“Không ạ, cám ơn thầy.” Tsuna từ chối khéo nhưng bắt gặp cái nhìn sắc lạnh của ông thầy hiệu phó, cậu vội đưa tay cầm tách lên định nhấp một ngụm, nhưng thình lình trố mắt ra thật to, thật kinh hãi ‘Hiiiiiiii!!!!!!! Poison Cooking của Bianchi?!?’

Nhìn trân trối vào cốc trà kinh tởm đang bốc khói độc màu tím; bên trong, dòi, bọ, đỉa, sâu,… đang ngọ ngoậy bên trong cái thứ dung dịch nhơm nhớp lấp lánh nhờ những thứ gì trông tựa như trái tim đủ sắc màu, mà trước đó mấy ông Sensei đáng kính gọi là ‘trà’ ấm bụng, Tsuna không ngờ rằng đó chính là tác phẩm cực mới độc nhất vô nhị mà Bianchi vừa tạo ra theo đơn thuốc tình yêu của cô với Reborn yêu dấu sau chuyến ngao du 5 phút trong mộng lưới tình ái cùng những phản ứng phụ vô cùng kì quái mà ngay cả những tay phù thuỷ độc dược lão luyện nhất cũng phải rùng mình phát ớn khi nghe qua.

“Se- Sensei, em có thể hỏi một câu được không ạ,… có ai đó trước em đã vào phòng này chứ?”

“Ai đó… À, có đấy, hình như cô gái ấy tự xưng là người thân của trò Hayato. Cô ta đến đây cùng với giáo sư Borren (*tức Reborn cải trang*), nghe ngài hiệu trưởng nói cô ấy muốn trở thành nhân viên cấp dưỡng mới của trường chúng ta…”

‘Nhân viên cấp dưỡng mới, đùa à? Cô ta sẽ đầu độc tất cả học sinh trường để họ nhập viện mất!’ Tsuna xanh mặt nghĩ đến những thứ man rợ nhất mà Bianchi có thể làm được sau khi trở thành nhân viên nấu thức ăn của trường..

“… nhưng, chuyện đó có liên quan gì đến trò à, Sawada?!? Mà sao trò không uống trà đi, cô gái tốt bụng đó đã giúp tôi pha trà trong lúc trò chuyện với giáo sư Borren đấy. Nghe nói đây là loại trà đặc biệt chỉ bên Ý mới có, trò đặc biệt lắm mới được tôi cho phép thưởng thức đấy.”

“N- Nhưng, Sensei…” Tsuna khiếp đảm khi tưởng tượng mình sẽ ra sao khi ngửi cái thứ dung dịch đặc quánh sền sệt đang bốc khói này, chỉ nghe mùi thui cũng đủ khủng khiếp rồi nói đến chi nuốt trôi thứ đó vào bụng. ‘Phải chi có Reborn ở đây, cậu ta sẽ giúp mình với đạn Dạ dày thép. Trời đất ơi! Ko!!!!!!!!!!Reborn, cứu tớ với!’ o___O”

“Trò sao thế?”

“N- N- Nhưng, Se- Sensei…”

“Đừng có lố bịch, chính giáo sư Borren đã dặn hãy cho bất cứ cậu học trò nào đến đây đầu tiên nếm thử ân phước này, nếu trò không uống, trường chúng ta sẽ bị ô danh, vì ai… vì trò đấy… Sawada.”

“Nhưn…” Chưa nói hết câu, Tsuna đã bị lão thầy Satan áp đảo, toát ra khí thế kinh người.

“Trò có muốn phiêu lưu với những bài kiểm tra nữa không, Sawada?”

Không còn cách nào khác, Tsuna nuốt ực cục nghẹn, bịt mũi, nín thở, rồi tự động viên mình, tập trung sức lực và nhấc tách trà lên. Rồi cậu nhìn vào trong. Chúa ơi! Cứu con với! Reborn, cứu tớ mau!

Một đám mây khí độc tởm lợm phủ ập vào mặt cậu, một mùi thối không thể miêu tả được. Cậu xoay đầu sang bên, tập hít thở một vài lần thật sâu, rồi mới đủ sức quay trở lại bên cái cốc trà kinh tởm với mấy con côn trùng đang cử động, có vài con còn nhe răng cười với cậu nữa kia.

‘Hay là giả vờ uống?’ Tsuna thầm tính đến khả năng khác, nhưng những gì cậu thật sự nhìn thấy vượt quá cả những bức tranh tưởng tượng táo bạo nhất…

Cố khấn cầu, cậu từ từ đưa tách trà lên môi, nhưng không có ý định nếm nó, chỉ chạm nhẹ thôi. Đúng, chạm nhẹ, nhưng rồi bất ngờ…

“JYUUDAIME!” Tiếng Gokudera thét lên từ bên ngoài khiến Tsuna giật này mình, trong 3s ngắn ngủi, tay cậu trơn tuột khỏi sự kiểm soát…

…1 giây…

Tách trà bay lên.

… 2 giây…

Thứ gì đó màu tím đổ xuống.

… 3 giây…

Không sai vào đâu là nó đang đổ vô gương mặt đang thất thần của cậu…

Bộp!

Tsuna hoàn toàn bất động rồi té lăn đùng ra sàn. Gokudera chạy tới, mạnh bạo xô đẩy bàn ghế, dìu Tsuna ra khỏi phòng.


[Chuyện xảy ra là như vầy đấy! Tất cả diễn tiến nhanh đến nỗi ngòi bút của tui còn không có đủ thời gian để cứu vãn tình thế này, thiệt là quái đản hết sức! Phù! =_=”]


Nhờ thảm kịch đó mà trong giờ Sử, Tsuna, với bộ dạng lảo đảo và khí thế của 1 kẻ sắp chết đã phát biểu rằng Napoleon là Hoàng đế Nga và ông ta vừa mới đăng quang chức Tổng thống Liên bang Đức quốc xã hồi Sunday tuần rồi nữa chứ (*cái này là pịa đấy*). Nezu-sensei, giáo viên dạy Sử, liền nổi cơn tam bành và hét bảo Tsuna là đồ dốt nát, và ổng không muốn thấy cậu trong lớp học của ổng thêm một phút nào nữa. Ngay tức thì, ổng dựng một cây roi (*đào đâu ra ko bik*), mỏng mảnh, coi bộ độc ác, ngay bên cạnh bàn của mình, và mấy đứa học trò biết được một cách tình cờ (dĩ nhiên rồi), rằng cây roi đó dùng để búng vô tai lũ học trò vô lại (*pé 27 luôn là mục tiêu chính của ổng nhưng rắc rối là không thể đánh được vì…*)

Thế rồi, Yamamoto, với những kĩ năng của một ngôi sao bóng chày đã trở nên khá thiện nghệ trong việc né những cú tấn công này, kéo Tsuna ra khỏi vòng chiến loạn; nhưng từ tia nhìn nghiệt ngã ánh lên trong đôi mắt híp của Nezu-sensei, Tsuna dám chắc là ổng đã quyết định sẽ trị cho Yamamoto một trận, vào… một ngày nào đó. Và Tsuna chắc nghĩ ngày nào đó sẽ không bao giờ xảy ra…dzì Yamamoto là… một Hitman, hay nói một cách khác là cậu ta sinh ra đã mang tố chất của Hitman. (*“ko, ko, mọi người lầm rồi. Yamamoto chỉ là bạn cùng lớp thôi, cậu ấy không dính dáng gì đến Mafia hết” Tsuna ré lên rồi xỉu ngay tức thì >~<*)

“Tên bóng chày đần độn, ai nhờ cậu làm việc ấy hả? Tôi mới là cánh tay phải của Jyuudaime, và người làm bổn phận bảo vệ phải là tôi, ko- là- cậu.” Gokudera nhấn mạnh mấy từ cuối, trỏ vô mặt Yamamoto.

“Thôi nào, thôi nào, chúng ta đưa Tsuna đi thôi, không cậu ấy chết mất.” Yamamoto khoác tay Tsuna, chỉ chỉ liên hồi.

“Jyuudaime, người có sao ko? Người bị hạ độc à? Tên khốn khiếp, kẻ nào dám làm chuyện ấy, ta mà tìm ra sẽ cho hắn chết nát như đậu tương $&%*$%#?” Cậu ta nguyền rủa đã đời rồi đâm ra chửi bới đủ loại, thuốc nổ mọc ra từ những kẽ ngón tay.

“Ôi, ôi, cậu lại chơi với pháo hoa nhỉ?”

“Tên ngốc, đây không phải pháo hoa! J- Jyuudaime!” Gokudera cãi lại ngay, quay ngoắt cái nhìn lo lắng khi Tsuna ngã xuống vì chứng nhức đầu kinh khủng đang hoành hành cậu.

Rốt cuộc thì đến phút cuối cùng, Tsuna vẫn không thể nào yên ổn nổi, dù cho mấy người này thật sự quan tâm đến cậu đi chăng nữa thì vẫn là những nguyên nhân gây rắc rối. Bẽn lẽn… lẳng lặng… nhón gót… giấu nhẹm hơi thở, dzọt lẹ… Tsuna chuồn điWC.

End Hellish Days I.

~ Bạn dám đọc tiếp Fic này ko? ~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 3:44 pm

Hellish Days II: I’ll save adult Lambo wỉth my Dying Will!

Part 1:


Chậc, chậc… để coi đã nào. Cái gì đã xui khiến một buổi sáng yên bình của 27 nhà ta thành một buổi tệ hại mở đầu bằng Poison Cooking nhỉ… Xem ra phải tua băng lại thôi…

…“Trẻ ngoan thì nên dùng trà, Sawada!”…

OH, không… tua lại thêm nữa, vào sáng sớm ấy…


…”Tsuna ngốc, Tsuna hư, Lambo-san lấy hết”….


Cũng không phải, thêm chút nữa nào, lần này không xong là tui trừ lương ông lun đấy, đừng trách.

…”Juudaime, chúng ta sẽ…”…

Oh, yes, đúng rồi, mở băng đi!

--oOo--


Một buổi sáng như thường lệ, yên bình, nhưng… vẫn còn tối chán, con người đó vội vã chạy đi, rồi dừng chân trước một tấm bảng tựa “Nhà Sawada”.

Cậu ta nhấn chuông, chính tiếng chuông đó đã đánh thức Tsuna dậy. Tất cả mọi người trong nhà cũng bừng tỉnh *trừ Reborn vẫn thiếp ngủ cùng với cái bong bóng phồng lên xẹp xuống trên mũi của cậu ta*, nhưng họ nghĩ mình vừa gặp phải ác mộng nên lại ngủ tiếp ngay.

Riêng, Tsuna, nhận ra tiếng chuông, bèn lảo đảo xuống cầu thang, vò cho mái tóc càng thêm rối như mớ tổ quạ, ra mở cửa.

“Ai vậy? Oaaaa!” Cậu hỏi, ngáp một cái rõ to *nhớ là lịch sự lấy tay che lại*, nheo mắt lại cho đôi phần tỉnh táo “Vẫn còn đêm mà?”

“Xin người thứ lỗi, Jyuudaime.” Gokudera nói hối hả “Tôi vừa nhận một tin rất hấp dẫn. Ông già Đệ Cửu bên Ý mới gửi một cú điện khẩn cho Gia đình chúng ta.”

“Phải phải, Gia đình.” Tsuna dụi mắt, không nhận thức được Gokudera đang nói về cái gì, và tại sao.

“Reborn-san chưa nói với người ư?”

Tsuna mơ màng lắc đầu, mắt díp lại *Gokudera ko để ý thấy*, hơi bối rối trước câu vừa rồi. Nhưng bối rối không hẳn là vì ý nghĩa của câu nói, thật ra trong lúc mơ màng, khi Gokudera đề cập đến 2 chữ “Gia đình”, Tsuna đã có một giấc mơ năm phút: Reborn với trang phục của người dân Hawai, tay cầm một rổ bánh trái, cẩn thận quỳ xuống đưa tận tay cậu. Tsuna, lúc đầu cũng không khỏi shock, nhưng dần đà cậu cũng quen cái cách cung phụng này, tùy ý sai khiến theo ý nghĩ cho những kẻ đã từng có thời vẻ vang hành hạ cậu. Hơn như thế, Tsuna còn đã tay chửi bới Reborn không thương tiếc, bắt Leon biến hình đủ kiểu để hành hạ Reborn *shock điện, búa nện đầu, nhéo má…*, thú vị hơn là cậu nhóc Reborn không hề phản khán, chỉ một mực van xin Tsuna mạnh tay hơn.

Mớ đến điều đó, Tsuna sung sướng vô cùng ‘to extreme’, gương mặt dường như lóng lánh lên *chắc sáng sớm phết bơ lên cho bóng da mặt*.

“Jyuudaime, người có sao không. Tôi chắc Reborn-san sẽ nói với người trong hôm nay, người hãy chuẩn bị đi nhé.”

Tiếng Reborn làm Tsuna tỉnh cả người *trong mơ*, Reborn đã phản khán, Leon biến thành khẩu Comphunter, nhắm ngay thái dương Tsuna… Đoàng, máu chảy… Tsuna giật mình…

“Ow ow ow… Tha cho tớ, tớ không dám nữa…” Tsuna hét toáng lên sợ hãi.

“Có lẽ tôi đã phá giấc mộng đẹp của người.”

‘Ác mộng thì đúng hơn. Cậu mà không đến chắc tớ còn bị cái lũ gàn dở *trong mơ* ấy bám theo dài dài.’ Tsuna thầm nghĩ một cách khiếp đảm.

“Xin cáo lỗi người, Jyuudaime, hẹn gặp lại sáng hôm nay.” Đoạn cậu ta chuồn thẳng, phấn khích đến nỗi cậu đã quên phéng chưa kịp nói rõ cho Tsuna biết về chuyện đó, việc sẽ xảy ra sáng hôm nay.

“Giờ sao đây?” Tsuna rên rỉ. Mất năm phút, cậu phải vắt óc suy nghĩ xem vừa lúc nãy Gokudera đã nhắc đến chuyện gì, hình như có liên quan đến Reborn. Liên quan đến Reborn hả? Đúng là điên? Dính vào cậu ta toàn là chuốc lấy rắc rối!

Những suy nghĩ vào buổi sáng tờ mờ như thế này thật là tổn hao sức lực. Tsuna bước vào nhà, lên gác, gục đầu xuống chiếc giường thân yêu và ngủ mê đi.

-
-

*Cạch! Cạch! Cạch!*

Tiếng dao thái thức ăn của mẹ Nana luôn quá quen thuộc với các thành viên trong gia đình, họ ngồi đúng ngay vị trí thường lệ, chờ bữa sáng và… chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến “giành thức ăn”.

Còn trên gác, Tsuna vẫn say giấc, tấm grap nệm nhăn nheo, chăn mền vứt lung tung một cách khó coi. Xem bộ dạng cậu ta ngủ kìa, xấu kinh hồn *thiệt là, Boss Mafia mà như thế người ta cười cho*: tay trái vung lên đầu, tay phải sờ rốn *ngủ hở bụng mà*, miệng liên tục ngáy khò khò, nước dãi từ đó mà chảy ra… Cậu ta ngủ say mà không hề hay biết Reborn đã đứng bên cạnh đó từ nãy giờ, cạnh cái thây lười biếng như cái cách cậu nhóc thường làm mỗi lần tới đánh thức Tsuna, đơn giản chỉ để...

“Hey.” Reborn gọi.

Cơn buồn ngủ này không thể dứt được, Tsuna khẽ gạt chiếc chăn sang một bên, nhẹ nhàng lăn người qua trái, miệng cậu há ra theo tiếng ngáy.

“Hey.” Bắt đầu chu mỏ lên, Reborn gọi lại.

“Khò… khò… Reborn… gãi nữa đi, bên trái ấy.” Tsuna nói mớ, Reborn không nhẫn nại nữa, ra tay.

“Dậy mau.” Cậu ta nắm chặt dây đai chiếc cặp của Tsuna, dùng hết sức quay tròn rồi nện thẳng phần thân cặp vô mặt cậu ta. Quá bất ngờ, Tsuna rơi thẳng cẳng xuống sàn sau một cú lộn vòng điệu nghệ trên không trung, miệng há hốc như không tin nổi chuyện đang xảy ra, trời vừa sập chăng? Hai mắt dường như vẫn còn dính vào nhau, khiến cậu nhìn mọi thứ thật khó khăn.

“Dậy mau.” Rõ biết Tsuna gần tỉnh táo rồi, nhưng vì ngứa tay, Reborn tiếp tục nện thêm một cú trời giáng nữa vào đầu khi mà Tsuna đang cố gượng dậy sau tiếng đếm thứ chín của các thiên thần trên đầu. Trái đất xoay tròn, kìa! Các thiên thần đang vẫy gọi!

“Dậy mau.” Bình sinh, kéo hết sức lực căng của dây đai khi móc nó vào một cạnh chiếc giường, Reborn nắm chặt thân cặp, để nó đàn hồi tối đa rồi thả tay để một lần nữa cho nó văng vào bộ mặt hãi hùng của cậu học trò vô dụng. Giờ, Tsuna nằm thẳng người bất động, lấy lại sức, cậu gượng đầu lên, quát tháo lên.

“Cái quái gì vậy?”

“Không phải cậu đến trường ngay hôm nay à? Mama nhờ tôi đánh thức cậu đấy!”

“Huh?”

“Tsu-kun! Bữa sáng xong rồi đây!” Mẹ Nana gọi cậu vọng ra từ bên dưới lầu.

-
-

“Ôi trời!” Tsuna rên rỉ “Bữa nay chừng nào mọi thứ mới hết trật trìa đây?”

Rủi thay, những rắc rối chỉ mới là khởi đầu, và đây chỉ là những phiền muộn nho nhỏ.

Buông ra một tiếng thở dài thõng thượt, Tsuna rời phòng mình trong bộ đồng phục mới và húc thẳng vô một chồng khăn.

Lambo, cậu nhóc sát thủ áo bò nhà nhà Bovino, đang ôm chồng khăn loạng choạng bật ngửa ra sau và ngồi đập xuống sàn cái phịch.

“Oyaya… Tsuna ngốc nghếch, Tsuna làm đổ chồng khăn.” Lambo quay mông về phía Tsuna, vỗ vỗ vào nói rồi ghẹo cậu ta.

“Lambo, không được chọc phá.” I-pin chạy lên, ôm chặt lấy Lambo. Tsuna cảm thấy chán nản, nhìn sượt qua một hồi.

“Á…”

*Bốp!*

“Lambo, đỡ này, Gyoza- Ken.”

“Làm ơn đừng phá hỏng buổi sáng của tôi.” Tsuna gào lên.

-
-

“Itadakimasu.” Tất cả mọi người đều đồng thanh nói, nhanh chóng vục miệng vô từng dĩa thức ăn của mình, không bận tâm suy nghĩ chuyện khác. Nhưng, Tsuna thì không hẳn.

‘Giờ nghĩ lại, kể từ lúc đó đã hai tháng trôi qua. Một bữa sáng bình thường như mọi ngày cùng mọi người.’

“Hahahaha… Cái này là của Lambo-san.” Lambo nhào sang dĩa trứng cuộn của I-pin, bằng một tốc độ kinh hồn, nhóc bò đã chén sạch dĩa trứng, nhai ngấu nghiến trong miệng, đưa lưỡi liếm xung quanh vùng môi.

“Lambo, không được ăn đồ của người khác.” I-pin gắt gỏng lại.

“Mama, con muốn ăn nữa.” Nhóc bò bỏ ngoài tai I-pin, giơ chén lên cho mẹ Nana.

“Được rồi, Lambo-kun. Ăn nhiều vào đi nhé!”

‘Cứ nghĩ mọi chuyện sẽ không như vầy. Trận chiến với Millefiore đã kết thúc, không có gì phải bận tâm nữa rồi. Họ vẫn như trước. Kaa-san đã không sao, Vongola cũng bình an. Thật tốt quá.’

Trong lúc suy nghĩ vẩn vơ về trận chiến lần trước, không hề được thông báo, một cách bất ngờ, Reborn nhảy đến trước mặt Tsuna, lấy chiếc thìa găm chặt vào món thịt xông khói rồi bỏ vào miệng nhai nhồm nhoàng, chưa hết, cậu nhóc ta còn vơ cả dĩa salad bò bít tết bên cạnh, há rộng cái miệng giờ to phát tướng, *như miệng ếch* nuốt sạch thức ăn. Tsuna hét tướng lên, bất đồng nhưng không dám phản đối gì nhiều hơn vì sợ bị ăn đòn như lúc nãy.

Ranking Fuuta, không ngốc đến nỗi bỏ qua dịp phân loại cho Tsuna, cậu nói rõ to lên…

“Tsuna-ni lúc nào cũng vẫn giữ nguyên kỉ lục vị trí đứng đầu trong bảng xếp hạng ‘ghét bị giựt thức ăn nhất’ ?!“

Tsuna vò đầu bứt tai, la toáng lên, “Tôi không muốn bị xếp hạng kiểu như thế!”

Tiếng cười rộ lên dội khắp những bức tường của nhà bếp, không ai chú ý rằng có một đôi mắt gần đó đang lóe sáng, chuẩn bị cho một âm mưu thâm độc.

“Heh heh, Reborn, mất cảnh giác rồi, chết đi!” Lambo nhảy phóc lên cao, tay giơ cao một con dao bén nhọn cho món bò bít tết khiến Tsuna, Fuuta hốt hoảng.

“Lambo, bỏ dao xuống, nguy hiểm lắm!!!” Tsuna ngồi thẳng dậy, kêu lên, cậu lại không muốn Lambo bị nữa như mọi khi, nhưng Lambo, con bò ngốc lại hiếu thắng hét vang “Tsuna, cản đường, tôi cho cậu một dao.” *Tsuna hãi hùng đứng yên, mặc chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo*

Y như rằng, số Lambo không được suôn sẻ mấy. Sau một tiếng sập cửa: ‘Rầm’, bò ngốc bị dính vào tường khi Gokudera phóng ù, mở cửa xông vào nhà.

“Chào buổi sáng, Jyuudaime, Mẫu thân đại nhân!” Và rồi cậu ta liếc nhìn Lambo, nhận xét. “Con bò ngốc kia, mi làm gì ở dưới sàn vậy?”

“May quá, cám ơn cậu, Gokudera- kun. Nếu không có cậu kịp thời mở cửa, tớ đã bị lụi một nhát dao rồi.”

Nghe đến từ lụi, mặt Gokudera sa sầm lại, nửa gương mặt dường như bị che khuất đen đúa đi, gân máu nổi lên cồm cộm, bắt đầu ‘bài đe dọa’ thường lệ mỗi khi sáng lên. @__@?

“Con bò điên kia…!!!” Cậu ta nắm chặt lấy đầu Lambo, hất tung lên cao rồi chụp lại, quăng mạnh xuống, làm một vẻ mặt đáng sợ. Tsuna, hình như cậu vừa mới nói một cái gì đó thật sai lầm; lẽ ra không nên nói về Lambo cho Gokudera biết “Mi dám làm thế với Juudaime hử?”

“Lêu, lêu… Gokudera khùng… đồ bạch tuộc viên!” Lambo co giò nảy người lên, vênh mặt, lè lưỡi trêu gan Gokudera: một sai lầm không thể nào cứu vãn nổi ngay lúc này.

Gokudera, ngay trước mắt tất cả mọi người ở đây, rất muốn đập cho con bò ngốc Lambo một trận nên đời, nhưng nhớ đến trách nhiệm với tư cách là cánh tay phải của Boss, cậu ta cố gặng một nụ cười khá kinh dị, không những khiến Lambo ngừng khóc mà càng phát hoảng lên. Nhóc bò đã phạm sai lầm thật sự trầm trọng, và giờ nó đang khiếp đảm hơn cái lời đe doạ ban nãy, điều đó sẽ giúp nó lên bàn thờ tổ tiên Mafia càng nhanh càng tốt, chung đụng đất thờ cúng, áo quan với các ông Boss đời trước của Nhà Bovino.

Lambo… xanh mặt… cắn chặt môi… nước mắt từ hai khóe bắt đầu trào ra… rưng rưng… run lẩy bẩy… “Gotta… stay… calm.”

‘Lại thế nữa rồi…’ *=_=”*

“Câm miệng ngay, không ta cho ăn bom!” Thuốc nổ trên tay Gokudera cháy xè xè, cậu không thể giữ bình tĩnh được nữa.

“D- Dừng tay lại, Gokudera-kun!” Nhưng quá muộn, một lần nữa, Gokudera liền đá một phát vô mặt nhóc bò, bay thẳng vào tường tạo nên một lỗ hổng in bóng Lambo *kì này hoá đơn cho việc sửa nhà sẽ tăng đây*…

*Cạch! Cạch!*

Thình lình thuốc nổ rơi xuống sàn nhà, Gokudera ôm bụng, gập người mà quằn quại đau đớn.

“Gokudera-kun, cậu có sao không?”

“Juudaime,… tôi… không sao.”

“Hư quá, Hayato, em không thấy mọi người đang ăn sáng à? Trông em xanh xao rồi kìa.” Bianchi rời khỏi chỗ ngồi bất hủ của mình, chạy đến đỡ lấy cậu em trai đáng yêu.

“Aniki…” Mới lúc nãy, cậu ta vẫn còn nằm trong phạm vi an toàn, bây giờ, kẻ địch đến gần, rất sát. Nhìn thẳng vào khuôn mặt người chị gái, dạ dày cậu ta kêu lên thảm thiết,… rồi té ngửa ra sau, toàn thân run lập cập.

*Cạch!*: Cánh cửa mở ra lần nữa.

End Part 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 3:49 pm

Part 2.

“Yo, Tsuna, ô, Gokudera, cậu cũng đến đây à, ngẫu nhiên thật… Gokudera??!” Yamamoto hỏi, dưới chân là đống thuốc nổ văng ra từ bên trong người của kẻ đang ôm bụng quằn quại.

“Ciaossu, Yamamoto!”

“Yo, nhóc!”

“Không… không, phải làm gì đó chứ, Reborn!” Tsuna giở nước cầu cứu, khóc lóc.

“Đừng có lúc nào một Reborn, hai Reborn chứ! Là Boss của họ, cậu phải tự chịu trách nhiệm về những hành động ngu ngốc gây ra bởi đám thuộc hạ của mình! Tôi không liên quan đâu nhé. Mama, con muốn chén thứ hai!”

“Ừ, ừ, Reborn-kun ăn chóng lớn nhé!”

“Không còn kịp nữa rồi! Yamamoto, mau ném chúng đi! Làm ơn, nếu không nhà tớ sẽ không còn gì nữa!”

“Ahahaha, pháo hoa thôi mà, cậu làm gì hốt hoảng thế, Tsuna?!”

Không còn cách nào khác để giải nguy tình thế này, Tsuna liền chộp lấy một trái bóng trên bàn, la to.

“Yamamoto, nhìn này, tớ ném đây.”

Tsuna không chần chừ lấy một giây, ném nhanh trái bóng nhỏ ra ngoài cửa sổ. Nhờ đó, ánh mắt Yamamoto thay đổi trong một khắc, cầm mấy quả bom lên, thực hiện tư thế ném bóng chày; và bất ngờ Tsuna hãi hùng khi bắt gặp ánh nhìn nghiêm túc của Yamamoto mỗi khi cậu ta thủ cái tư thế chết người ấy.

Một trái… Hai trái… Ba…

*Bùm! Bùm! Bùm! BÙM!* *thần tượng 80 của tui mà lị, oai đến mê li ^^*

“Mới sáng sớm mà hàng xóm đã bắn pháo hoa rồi sao?” Mẹ Nana tấm tắc khen.

‘Kaa-san, đó không phải là pháo hoa, bộ mọi người không thấy nó là thuốc nổ hả trời?!’

Nghiêng về nhóc Lambo một tẹo. Sau khi bị văng vô tường, nhóc bò tức giận, đổ hết mọi lỗi lầm lên Reborn, chạy một mạch đến chỗ cậu ta cùng mấy trái lựu đạn. Đột nhiên, do bất cẩn, nhóc bò ta trượt chân phải vỏ chuối vừa ăn ban nãy, khẩu Bazoka rớt ra, rơi thẳng ngay chóc chủ nhân, phát nổ BÙM!

Khói bụi bay mù mịt khắp xung quanh nhà bếp và một luồng gió mạnh thình lình thổi tạt qua; Tsuna bối rối chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì từ nơi Lambo đụng phải khẩu Bazoka, một bóng người cao to xuất hiện trở lại nơi thằng nhóc bò nhà Bovino vừa đứng tức thời trước đó mấy giây, ngay trung tâm của cuộc chiến.

“Lambo lớn.”

“Oh my my, tôi đang chuẩn bị cho cuộc đào tẩu tiệc mừng sinh nhật Reborn Vongola Style mà.” Lambo lớn nói, tiến đến gần Tsuna trong bộ vét đen, bên trong là chiếc áo sơ-mi xanh lá, màu sắc thuộc về Thunder Guardian “Chào cậu trẻ Vongola. Cậu có vẻ khỏe nhỉ? Tôi cứ nghĩ giờ này chắc cậu đang nằm trên giường bệnh vì lại bị hạ độc nữa chứ? Nhưng cũng nhờ vậy mà cậu không phải đến dự sinh nhật của hắn ta, tôi thật lấy làm ghen tị.”

‘Mới xuất hiện mà trù ẻo đến thế cơ à?’ Tsuna chua chát nghĩ thầm bụng.

Trong một thoáng, cậu cũng nhận thấy một chuyện gì đó hơi bất bình thường, về Lambo… Nhưng chưa kịp mở miệng hỏi, Reborn đã mở miệng nói hộ cậu.

“Lambo lớn, cậu còn nhớ về Tsuna à?”

Đúng rồi, Tsuna chợt tỉnh ra. Một kí ức lờ mờ hiện về trong tâm trí cậu. Trong trận chiến với Millefiore, Tsuna của 10 năm trong tương lai đã dùng bản thân mình tráo đổi cái giá xoá bỏ sự tồn tại thay cho Tsuna của quá khứ và điều đó đã khiến cho tất cả mọi người trong kỉ nguyên ấy mất đi kí ức về Tsuna tương lai.

“Oh my my, thì tương lai chúng tôi phụ thuộc vào quá khứ của các cậu. Cậu trẻ Vongola, nhờ có cậu thay đổi tương lai, chúng tôi mới có cơ hội thay đổi những gì đã xảy ra trước đó. Cậu cũng không phải lo, tương lai trước đó mà các cậu đã thấy giờ cũng chỉ là như một giấc mơ với chúng tôi thôi. Cậu- Vongola Jyuudaime, trong 10 năm tương lai, hiện đang ở trong bệnh viện quốc gia *của dân Mafia*, nhưng có điều… hình như cũng gần thoi thóp rồi…”

“Tại sao tôi lại ở nơi đó? Không lẽ… tôi sẽ lại chết một lần nữa sao?”

“Yểu mệnh rồi!” Reborn, trong trang phục Shinigami hệt như cái lần Tsuna mắc phải bệnh Đầu lâu, tràn đầy tử khí pha trộn đen đỏ cuộn xoáy sau lưng, chiếc mũ đen trùn đầu che khuất gần như một nửa gương mặt, trong tay cầm chắc một cái lưỡi hái đã được phết máu tươi sốt cà ở gần đầu lưỡi hái, đang nhỏ giọt xuống sàn. O…o”

“Reborn, đừng doạ chứ!”

“Chết yểu quá, đúng thực là Tsuna vô dụng. Cậu sắp chết rồi!” Reborn nói bằng một chất giọng như vang lên từ bên dưới nấm mồ.

“Sao lại thình lình như thế?” Tsuna sợ đến xanh mặt “Mà cậu đang làm cái quái gì vậy? Bộ cậu là Shinigami hả?”

Đưa ra một cái kính lúp khá to *do Leon biến*, Reborn đưa nó lên trên một con mắt, nói nhạt nhẽo.

“Không, nhưng tôi lại thấy được cái bóng của Shinigami ngay sau lưng cậu.”

“Dừng lại đi! Đừng có đùa nữa!”

“Tôi đâu có đùa, chính Lambo lớn nói vậy mà!!? Tệ quá, số cậu thật không may.”

“Đừng có đùa nữa mà!” Tsuna cảm thấy sắp phát khóc lên.

“Sawada Tsunayoshi, thọ 15 tuổi. Nguyên nhân chết, bị sốc điện khi thức dậy trước buổi sáng hôm sinh nhật. Tội nghiệp, tội nghiệp. Chết trẻ trong khi chưa làm được việc lớn” Thay đổi trang phục phán quan từ khi nào, Reborn ngồi yên, viết lên những lời vừa nói ra lên một quyển sổ nhỏ có bìa đen, trên in đầy đầu lâu đủ kiểu mặt cảm xác… ý, cảm xúc.

“Đã nói rồi, đừng có nói những điều lố bịch ấy nữa. Mà sao cậu lại cầm sổ sinh tử vậy hả!?”

“Con bò điên, ngươi dám để tính mạng Jyuudaime gặp nguy hiểm như thế ư? Ta phải đưa ngươi xuống địa ngục mới được.” Gokudera dựng người lên, vung vãi thuốc nổ vì ôm không xuể hết, miệng mím thêm cả tá thuốc lá chuẩn bị châm ngòi, nói như tuyên án. Nhanh chân, Yamamoto cùng Tsuna đã ra tay ôm cứng lấy cậu ta, thảm họa rốt cục được xoa dịu đi ít nhiều.

“Oh my my, hiểu lầm, hiểu lầm. Boss vẫn còn sống, tôi có nói cậu ta chết đâu. Cậu nên cám ơn điều đó đi, cậu trẻ Vongola, nhờ tai nạn ngẫu nhiên ấy mà cậu có cơ may không thể đến dự ‘Happy Birthday- Vongola Style’ được. Nhưng tôi nghĩ, Boss như cậu sẽ chẳng ai bỏ qua đâu, nhất là Reborn, tôi dám cá cậu ta sẽ ra lệnh cho một toán quân rinh nguyên cả giường bệnh của cậu dù chỉ là cái xác khô đến buổi tiệc cùng chai nước biển *hay cỗ quan tài nếu ngủm củ tỏi rồi*. Chẳng qua,… nhắc cho cậu nhớ, vào thứ 6 ngày 13 năm 2xxx, nếu có lão Boss nào đến Vongola HQ cùng một chai rượu vang đỏ, cậu hãy ném nó đi thay vì giả vờ ngậm trong miệng, nếu không nghe lời cảnh báo này, cậu sẽ giống như cậu trong tương lai hiện thời đấy.”

“Tôi… Vongola HQ… rượu vang đỏ… ném.” Tsuna nhai lại những lời Lambo lớn nói.

End Part 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 3:51 pm

Part 3.

Bất chợt, cả đám người ở đây cảm nhận sát khí bốc lửa từ đằng sau. Họ đã bỏ sót một thứ gì đó rất quan trọng, và dĩ nhiên, Lambo lớn là kẻ đầu tiên phát hiện ra mối hiểm họa đang rình rập ấy.

“Oi, oi. Xin lỗi, cậu trẻ Vongola, có lẽ tôi lại phải đào đường thoát thân nữa rồi! Gặp lại cậu sau và… TẠM BIỆT!” Đùng một cái, Lambo lớn vắt chân lên cổ, bỏ chạy ra khỏi phòng với công suất lớn nhất của một cái máy phát điện thế kỉ 22 vừa phát minh; cũng phải thôi, cậu ta là Thunder Guardian mà. Phải công nhận nếu Tsuna có thể chạy nhanh như thế thì đã không bị Reborn lợi dụng hành hạ như một món đồ chơi thế rồi.

“Đứng lại, Romeo!” Ngu gì đứng lại để chết sớm, Lambo co giò đi, không những dừng lại mà còn cố chạy nhanh hơn, dzọt lẹ kẻo chết toi đời đẹp dzai. =”=*

“Chết rồi! Lambo lớn!” Tsuna thét lên.

“Poison Cooking~~~~~~~~~~~~!!!!!!!!!!” *kì này thảm rồi $__$”*

“Cứu tôi với!” Lamno lớn vừa khóc lóc, rống thật to một cách đau khổ, nhanh chóng chạy khỏi căn phòng, thẳng tiến ra phố dưới. Có lẽ sẽ không có cứu tinh dành cho cậu rồi.

“Đứng lại, không được chạy!” Bianchi đe doạ, rượt theo sau cùng một ổ bánh Poison Cooking to đùng đùng lổm ngổm côn trùng, trong tư thế tay giơ cao khỏi đầu sẵn sàng ném.

Từ cửa sổ căn phòng trên lầu *cả bọn Tsuna vừa chạy lên xem tình hình ra sao*, Tsuna vô cùng cảm thông trước số phận của Lambo, bị Bianchi rượt sát đít. Không những vừa mở đường đào tẩu, anh ta còn phải gắng nhờ hết tất cả sự linh hoạt của thân thể để tránh lấy những ổ bánh đến dĩa Poison Cooking thấm đầy hỗn hợp axit sunfuaric và nhựa đường đang làm tan chảy tường nhà hàng xóm quanh đó. Và trong một buổi sáng đẹp trời, hai người bọn họ đã chơi đùa trò rượt đuổi khắp cả khu phố, ngay cả một đứa bé gái ở phố gần đó còn ghen tị với họ, nói.

“Mama, con cũng muốn xuống đó chơi rượt bắt với hai anh chị đó!”

“Được rồi, công chúa của mẹ, chúng ta sẽ chơi, nhưng không phải lúc này, con yêu ạ.”


“Reborn, làm gì đi chứ! Không nhanh chân là Lambo lớn mất mạng đấy!”

“Tự mình cậu làm lấy đi!” Reborn nở một nụ cười, Leon trên bàn tay cậu biến thành khẩu súng ngắn chuẩn bị làm công việc như những lần trước.

“Khoan… chờ đã. Năm học mới, tớ không muốn bị như thế.”

Crắc! Đạn đã được lên chỉ trong 0,05s. Đoàng!

Viên đạn được bắn ra giữa chừng bỗng tách hẳn làm đôi, từ bên trong đó, một luồng sáng hồng nhằm vào giữa trán Tsuna khiến cậu ta té bật ngửa ra sau, mắt trợn tròn đi.

Lửa Dying Will bốc cháy lên trên trán Tsuna, cậu nhảy lên cao, lộn vài vòng điệu nghệ trên không trung như một diễn viên xiếc chuyên nghiệp; sức nóng từ lửa khiến cho bộ đồng phục cậu đang mặc toan rách làm đôi. Hiện giờ, Tsuna hoàn toàn trần như nhộng, chỉ sót lại duy nhất một… cái quần tà lỏn thêu hình mấy quả bong bóng xanh. ~____~”

“REBORN~~~~~~~~~!!!!! I’ll save adult Lambo with my Dying Will!” Tsuna hét to, đôi mắt trợn trừng đầy quyết tâm.

“Cứu cậu ta chỉ với đạn Dying Will chưa thấm vào đâu, Tsuna.” Dứt lời, Reborn bắn thêm vào chân Tsuna hai viên đạn màu xanh: Đạn nảy lò xo.

“Jeez,… Argh… chờ đấy, Lambo lớn!” Tsuna phóng qua mặt những người đang có mặt trong phòng cậu, rơi xuống đất thật nhanh và mãnh mẽ khiến dấu chân son của cậu ta đã in vết con con đường, rồi vụt chạy với tốc độ kinh hồn, bụi xung quanh bốc hẳn lên khỏi mặt đất tạo thành một cơn lốc xoáy sau những bước chân bão tố.

“Thật tuyệt với, không hổ danh là Jyuudaime!”

“Hahaha, khi chỉ còn mỗi cái quần đùi, cậu trông đáng sợ thật, Tsuna!”

Kết quả ra sao thì mọi người tự tiên liệu, đương nhiên, Tsuna đã nhanh chóng bế Lambo lớn trên tay *đang ngất xỉu vì bị ịn hẳn phải một dĩa Poison Cooking vô… mông cách đây ít phút. Tội nghiệp bộ trang phục lịch lãm của anh đã bị cháy một lỗ cực lớn tại cái... bàn tọa, coi bộ anh ta sẽ cùng chung số kiếp với Tsuna tương lai đây. Giờ mọi người có thể so sánh với mông đỏ ké của Mỹ Hầu Vương Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Ko được roài!*, chạy ton lon trên những mái nhà, đôi lúc nhảy bật thật cao trên bầu trời, nhắm chừng kẻ thù xông đến ám sát, rồi tiện thể đáp cánh trước cổng trường Namimori. Bianchi, không mấy chậm chạp như cậu ta nghĩ cuối cùng cũng đuổi kịp theo; nhưng khi đến nơi, chàng Romeo của nàng Juliet kiêm nữ thần đầu rắn Medusa đã biến mất vì hiệu lực 5 phút của khẩu Bazoka đã hết. Reborn, tất nhiên, cũng đến trường theo sau Tsuna: có công tác bí mật mới đây.

Tsuna, tội nghiệp không hề biết chỉ một lát nữa thôi, cuộc đời cậu sẽ lại bị Reborn xoay như chong chóng, một món đồ chơi đắt giá của Vongola, tính mạng cùi của cậu sẽ giống như ngàn cân treo sợi bún… cũng như những khi Reborn cho Tsuna vào tròng đủ thứ phiền hà, rồi mặc kệ cho cậu học trò giải quyết cái mớ bầy nhầy mà ông gia sư sát thủ mới moi ra…

Về hai chàng cận vệ trung thành thì…

“Nhanh lên, tên Yamamoto đần độn…”

“Ôi, ôi, Gokudera, không cần phải vội như vậy. Vẫn còn sớm mà!” Yamamoto vui vẻ nói, quàng tay qua vai Gokudera.

“Xì… Một kẻ ngốc như tên này không hiểu làm cách nào lại có thể trở thành một trong các Guardian của Jyuudaime? Chắc có sự lầm lẫn gì ở đây!?” Gokudera hừ mũi, thì thầm nhưng mấy lời đó giống với tiếng khi vặn to cái loa lên. Tuy vậy, hình như Yamamoto không nghe thấy.

“Các cậu vẫn còn tiếp tục chơi trò Mafia với các Guardian à? Haha… Đây đúng là trò thú vị nhất tớ từng chơi từ trước đến giờ. Mà nhắc Tsuna mới nhớ, dù cậu ta trong những lúc mặc quần đùi hay dùng cái đôi găng tay bốc lửa ấy đều khiến người khác kinh ngạc thật!”

“Dĩ nhiên, Jyuudaime chính là người sẽ trở thành Đệ Thập của Gia tộc Vongola lừng lẫy nước Ý mà! Và tôi, Gokudera Hayato, thề sẽ dốc hết sức trở thành cánh tay phải của người!”

“Hey hey, tớ cũng phải cố gắng như cậu mới được!” Rồi Yamamoto lại bật cười ha hả.

“Dám tranh giành vị trí ấy với ta hả, đừng mơ!”

End Hellish Day II.

~ Bạn dám đọc tiếp không? ~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 3:59 pm

Hellish Days III: Ủy ban kỉ luật ra tay, Hibari-sama has came!

Part 1.


Sawada Tsunayoshi đang trên đường đến trường Nami trong một buổi sáng thu cực lạnh lẽo, nhưng sao lại lạnh trong khi mặt trời vẫn còn đang rọi sáng trên đầu cậu. Đơn giản, bởi vì sau lưng cậu, một bóng người nhỏ con ‘đầu to đít teo’, mặc trang phục đen, ác mộng lớn nhất đời đang lù lù tiến sát lại, nhảy phóc lên đầu cậu ngồi chiễm chệ, tay rút ra một chiếc khăn nhỏ từ bên trong túi, lau chùi cái khẩu súng iu dấu mà cái con tắc kè ‘bông’ Leon vừa hóa thành.

Bên trái và fải, là hai cậu thanh niên điển trai, được xem như idols của các cô thiếu nữ trong trường, đang dõng dạc hộ tống Boss của họ.

Và cũng như những buổi sáng bình thường trước đó, Tsuna bị bắt buộc phải đi giữa hai người này, và khoảng cách hiện tại giữa cậu và hai người đó chừng 5cm… Ấy là không tính đến cái chuyện Gokudera lun cố xích lại gần Tsuna hơn, cậu ta ko hề mún thua Yamamoto về bất cứ khoản cho dù đó chỉ là khoảng cách đi cùng Boss. Còn ngược lại, cái anh chàng bên kia thì vẫn ung dung, vẫn cái điệu bộ thoải mái quen thuộc thấy mừ ghét *theo ý Gokudera*, thản nhiên huýt sáo trên đường “hộ tống” Boss của chàng ta *theo kịch bản game online mà chàng đang diễn*.

Gokudera, mang sẵn cái tính khí nóng nảy tự biên tự diễn, lun giành giựt vị trí bên fải Tsuna; còn Yamamoto, tuy lun miệng cười cười nói ko muốn nhân nhượng vị trí đó nhưng sau rồi cũng kè kè đi bên trái Tsuna suốt.

Cái ko khí nặng nề này ko khiến Tsuna fải bứt rứt khó chịu ấy. Nếu cân nhắc lại kĩ càng thì, đa số everyone đều đưa ra lời nhận xét rằng hai người họ vô cùng thân thiết & friendly… ừ, thân thiết quá đỗi là đằng khác (cái này là lầm tưởng). Nhưng cái mà tất cả không ngờ là sự thân thiết đó thật ra chỉ nghiêng hẳn về một chiều, kiểu như một tác dụng phụ nào đó chứ ko mấy toàn diện lắm về lối song phương. Nói thiên về logic, thì hai anh chàng này lun xoay ngược chiều với nhau như hai thái cực Nam Bắc, bởi vậy… mới hút lẫn nhau ^ ^.

Một chàng lúc nào cũng nhã nhặn khiêm nhường với cuộc đời phù phiếm chỉ như một trò chơi giải trí thú vị đáng bát đồng tiền cắc; một chàng, trái lại, hậm hực, quá đỗi nghi ngờ, nhưng đc cái mặt… trung thành một cách thái quá cuồng nhiệt. Hai bên lúc nào nói chuyện cũng cái kiểu như “ông nói gà, bà nói vịt”, nếu Gokudera có bàn về chuyện Gia đình, Yamamoto sẽ xen vào, bồi thêm: “Chơi trò Mafia hả? Tớ cũng sẽ tham gia thử coi!” hay đại loại “Jyuudaime, hãy cho tên đó @%&$#@* đi!”, thì Yamamoto sẽ đáp lại: “Hơ, trò mới hả? Thú vị đây! Cậu sẽ dùng pháo hoa như mọi khi à?”

Mọi chuyện cứ như thế mà xảy ra hoài, gây gổ là chuyện hiển nhiên, xung đột lứa đôi tuổi mới lớn mà lị. Mà Tsuna cứ chìm mãi trong suy nghĩ, ko hiểu hôm nay Gokudera có chuyện gì mà mặt trông hốc hác dễ sợ, dấu thâm quần đậm lên dưới đuôi mắt, kiểu như vừa thức trắng trong đêm qua vì chuyện- gì- gì- đó- mà- Tsuna- vừa nghe- hồi- sáng- sớm.

Trong khi đó, Yamamoto tươi tỉnh nói như thường.

“Thời tiết hôm nay đẹp thật!”

“Xì… câm miệng đi, tên ngốc!”

“Thôi nào hai cậu, ta còn phải đến trường!”

Đứng trước cổng trường Nami, Tsuna ngần ngại, ko biết nên tiến hay lùi. Trước mặt cậu, một hàng dài thẳng tắp các học sinh trường đang đứng cạnh các anh chàng có mái tóc Haido khá là quái dị: Ủy ban kỉ luật trường Namimori sắp sửa ra tay trong năm học mới này.

“Yo, Tsuna.” Một cậu bạn cùng lớp vỗ vai bất ngờ khiến Tsuna giật mình “Không nhanh chân lên là trễ học đấy, chuông sắp reo kìa.”

“À… Uhm… Hirawagi- kun này, bọn họ đang làm gì vậy?” Tay Tsuna chỉ về phía cổng trường có mấy chàng Haido.

“Ủy ban kỉ luật trường chúng ta đang làm một cuộc thẩm tra những kẻ ko chấp hành nội quy trường ấy mà. Họ bắt những kẻ nào vi phạm kỉ luật xếp thành hàng, sau đó để Hibari-san xử lí bằng Tonfa của cậu ấy. Hơi đâu mà bận tâm, chỉ cần không sai phạm là được chứ gì, thôi, tớ vào trước nhé.”

“Đánh vì vi phạm kỉ luật à? Ahaha!”

“Cười gì, tên khùng bóng chày?”

“Không, nó chỉ làm tớ nhớ đến năm học đầu tiên khi phải bị lãnh đủ dưới cây Tonfa của Hibari thôi!”

“Hiiiiiiiii?!” Tsuna ngạc nhiên, Yamamoto mà cũng bị à? *of course! ^ ^*

“Lần đó tớ bị họ bắt lại vì quên thắt cà vạt. Rồi sau khi bị Hibari đánh, tớ liền ngất đi.”

‘Mình nên nói gì đây… Thật đúng với phong cách của Yamamoto…’

“Lúc đó, tớ hoàn toàn ko biết gì về Hibari, mãi sau tớ mới nghe các đàn anh trong CLB nói về những huyền thoại của cậu ấy.”

“Nhưng thật tốt là cậu không phải đi bệnh viện. Tớ đã bị đánh rất thảm hại.” Tsuna thở dài . *27 đang nói về thời gian nhập viện cùng lúc với 18-sama và bị ‘cắn đến chết’ khi làm rơi một cánh hoa hồng*

“Cái gì?!” Gokudera la toáng lên điên tiết, lay lăm lăm đống thuốc nổ đang cháy xè xè “Tên khốn khiếp!!! Dám ra tay với Jyuudaime!!!”

“Thôi bỏ đi, tớ cũng đâu có sao!”

“Tsuna-kun, chào buổi sáng.”

“K- Kyoko-chan!”

Tsuna thầm nghĩ ‘Cơ hội của mình đến rồi sao? Mình phải làm gì bây giờ?!’

Do dự một hồi, Tsuna tiến lại gần Kyoko, nói.

“Um, Kyoko-chan…” Tsuna dừng phắt lại, liếc nhìn cái đám khói ở sau lưng Kyoko một khoảng khá xa *nhưng cũng sắp đến gần vì cái thứ đó đang chạy đến ngang tốc độ âm thanh*. Nheo mắt để có thể nhìn cho rõ, không ai khác, chính là Sasagawa Ryohei, người anh trai đáng kính kiêm Sun Guardian *tưng tửng* của Tsuna.

“EXTREME RUNING!” Ryohei chạy thật nhanh, rồi phanh lại đột ngột trước mặt Tsuna, đứng thẳng người lại, nói “Hey, Kyoko.”

“Oni-chan… Em nhớ là anh đã đi trước rồi mà.”

“Uh, anh đã chạy vòng quanh thị trấn một lượt mới đến đây. Tập chạy trong một buổi sáng thật là sảng khoái.” Ryohei liền quay mặt sang Tsuna hỏi “Cậu thì sao? Có muốn cùng tôi hưởng lấy cái cảm giác khoái lạc ấy không, Sawada?”

“Hiiii… à, em không thích chạy lắm!” Tsuna lúng túng, từ chối bay biến. Cái anh chàng này ‘ngây thơ’ đến chết khiếp, mà lại còn rãnh rỗi nữa chứ. Sáng nào cũng chạy quanh thị trấn Namimori này cùng với cái khẩu hiệu ngu ngốc đến “To the Extreme” trên trán, sức sống trai trẻ tràn đầy, như mặt trời chiếu rọi nhân gian sớm mai *chỉ trừ những ngày âm u*

“Ciaossu, Ryohei.” Reborn lên tiếng, không biết đã mặc trang phục Boxing khi nào, còn gắn thêm cái râu giả cùng cái mũ hình voi con có cái vòi đi trước nữa chứ.

“Lão sư Pao Pao. Ngài cũng ở đây uh? Yên tâm, sư phụ Colonello đã dặn tôi trước đó rồi, chỉ còn việc chờ họ đến thôi!”

‘Hai… hai người đang nói cái quái gì vậy? Không lẽ có chuyện quái đản gì đó sắp xảy ra nữa à?’ Tsuna xanh mặt, đổ mồ hôi hột ròng ròng. ~__~”

“Sao các người tụ tập hết ở đây?” Cái giọng nghe đến lạnh xương sống này rất quen, nếu một buổi sáng Tsuna nghe được thì chắc hẳn nội trong ít phút nữa thôi là cậu sẽ chết ngay tại chỗ. Chính là cậu ta, nỗi kinh hoàng của toàn thể ng` dân thị trấn + Tsuna, hội trưởng Ủy ban kỉ luật trường Nami, Guardian mạnh nhất của Vongola, Cloud Guardian: Hibari Kyoya.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:03 pm

Part 2.

“H- H- Hibari-san!” Tsuna lắp bắp sợ sệt. Sao mà lúc này tìm kiếm một ngày thanh thản cũng không được hả trời? Hàng ngày cậu luôn làm việc tích đức để mai này có bề gì thì cũng được hưởng phước, thế mà mỗi khắc trong ngày cậu cứ như có vận xui đeo đuổi một cách dai dẳng, “sao chổi” quả là rất có duyên với Tsuna.

“Ciaossu!” Reborn nhảy lên thành tường cho ngang bằng chiều cao với Hibari, nói.

“Chào nhóc!” Hibari nhếch môi cười, tiến gần hơn bao nhiêu thì Tsuna càng sợ hãi thụt lùi về sau bấy nhiêu.

“À… Ờ… Tôi chỉ đang đến trường và… tôi cũng không có nói xấu về cậu, thật đấy…”

“Tên khốn chết bầm kia, dám nói năng vô lễ với Jyuudaime, ta sẽ tiễn ngươi xuống địa ngục ngay!” Gokudera hét lên một tiếng thất thanh, rút bom từ bên trong người, chuẩn bị cái tư thế ném thẳng vào cái tên khốn trước mặt .*18 chưa nói câu gì động chạm đến 27 mà! =”=*

“Nào, nào, bình tĩnh lại chứ, Gokudera!” Yamamoto nói.

“Đầu bạch tuộc, tuy tôi chả hiểu gì cả nhưng cũng muốn bốc lửa cực độ đây!”

“Im đi, đầu đất!”

“G- Gokudera-kun, dừng tay lại đi!” Tsuna đến nước phải ngăn cản, một mặt vì không muốn phá hỏng một buổi sáng vốn đã không tốt lành, mặt khác cậu biết rằng Gokudera dù có tài cán bao năm tu luyện thành chánh quả chăng nữa cũng không thể nào đánh lại Hibari.

“Nhưng Jyuudaime, với tên khốn Hibari này, phải tiễn hắn vô bệnh viện sớm chừng nào tốt chừng đó! Và hôm nay là thích hợp nhất cho trận quyết tử!”

“Hiiii?!?” Tóc sau gáy Tsuna chợt dựng ngược lên như vừa có một luồng điện chạy xẹt qua.

“Xin người hãy giao lại cho tôi!”

“Thôi nào, dừng lại đi Gokudera, đừng kích động như thế!” Yamamoto đứng làm trung lập, can gián.

Hibari dường như không thèm để tâm đến cái đám động vật ăn cỏ yếu đuối đang cãi cọ bên đó, anh liếc cái nhìn sang hướng khác, lạnh lùng nói.

“Các người thật chướng mắt. Nếu còn tụ tập như vậy nữa,…“ Vung cây Tonfa ra trước mặt, đôi mắt rực sáng lạnh ánh băng, trông Hibari không khác gì con diều hâu đang giơ vuốt áp đảo lũ chuột chít trong ống cống “… thì ta sẽ cắn chết hết cả lũ.”

“Cái gì?” Gokudera * octopus* chửi thật to, cả khuôn mặt sa sầm một cách tối đen nhưng bên cạnh, Yamamoto * ngốc rỗi hơi* vẫn tươi tỉnh cười, mọi chuyện đang diễn ra trước mặt cậu ta không khác gì một trò đùa vô hại; Ryohei * Kăng rugu*, trước giờ không thèm đá động gì đến, nay run cả người lên, thét lớn với toàn thân bốc lửa ngùn ngụt.

“CÁI THÁI ĐỘ ĐÓ LÀ GÌ HẢ? TA ĐIÊN TỚI TỘT ĐỘ RỒI ĐÂY!” Cậu rống lên một cách nóng nảy, mặt méo mó đi từng phút một.

“Thôi, thôi, cả hai bình tĩnh lại nào!!” Yamamoto tỏ ra vô cùng phấn khích, vỗ vai hai anh bạn đang run lên vì giận kế bên “Chúng ta đều là bằng hữu mà, vì thế đừng có ngại ngùng, Hibari. OK?”

“Hibari, nếu manh động lúc này thì những thú vui sau này sẽ mất đấy.” Đến nước này, Reborn ( nhóc đầu to đít teo) mới chen vào, nhảy phóc lên vai Tsuna * con thỏ ngu đần chết nhát*, nở một nụ cười… bí hiểm một cách đáng sợ. Nhưng Hibari *chàng lãng tử uy phong o_O, “SẶC MẤT”* làm ngơ như không thấy gì qua cái cười đó.

“Thú vui?” Hibari hỏi lại.

“Nhất là cậu sẽ mất cơ hội tái đấu với Rokudo Mukuro trong tương lai đó. Hãy chịu khó nhẫn nhịn, sắp tới rồi đây tôi đảm bảo là cậu sẽ cảm thấy rất thoải mái!”

Khi cái tên Mukuro * Hoàng tử của bóng tối và sự cuồng loạn* được xướng lên, Hibari nhanh chóng hạ Tonfa xuống hẳn, cúi gầm mặt xuống trong thoáng chốc. Và rồi, cậu ta đùng đùng bỏ đi, để lại cả đám đang ngỡ ngàng.

Dù vậy, khi chỉ đi được mấy sải chân, Hibari nói.

“Nhóc, ta sẽ sớm chờ đến lúc đó.”

Tsuna đứng đó, ngớ ngẩn chả hiểu gì cả, liếc quanh quẩn chung quanh, dường như các Guardian khác có vẻ biết được ẩn ý của câu nói đó, ngoại trừ cái ông cụ non Boss vô dụng của họ.

“H- Hibari-san.” Tsuna gọi theo. Và khi làm vậy, cậu bắt gặp ánh mắt trợn trừng lại của cái người mặc áo khoác đen kia, cậu thắc mắc không hiểu tại sao khi ấy lại hô to cái tên chết người ấy làm gì? Giờ mới nhớ ra, Tsuna ấp úng nói, có đôi phần khiếp sợ.

“Tôi… ah, uhm… Cám ơn cậu.” Hibari nhìn chòng chọc Tsuna, có vẻ chả hiểu mô tê gì “Lần trước nếu cậu không giúp tôi, các cậu ấy sẽ không thể trở về. Cám ơn cậu đã giúp tôi trưởng thành trong… 2 tháng trước.” Hình như câu cuối cùng có hơi lộn chủ đề thì phải, vì đương sự cậu muốn cảm ơn không hẳn là Hibari, đáng lí ra phải là cậu ta của 10 năm trong tương lai. *27 nhắc lại chuyện 18-sama tương lai đã khơi dậy sức mạnh của mình với X- Gloves Version Vongola Ring*

Tưởng như Hibari sẽ giận dỗi, quay ngược sang, dần cậu bằng cây Tonfa… nhưng không, Hibari chỉ nói vỏn vẹn “Trận chiến đó cũng thú vị lắm!!” rồi bỏ đi nhanh hơn lúc nãy.

Lúc này, Tsuna thở phào nhẹ nhõm ‘May quá, cậu ấy không cắn chết mình như lần trước!’ *27đang nhớ đến khi còn ở nơi ẩn náo của 18-sama trong trận chiến với Millefiore*

“[Trò Sawada Tsunayoshi, sau tiết thứ 3, trò hãy đến văn phòng hiệu trưởng, có việc gấp!... Tôi nhắc lại trò Sa…]”

End Hellish Days III.

~ Bạn dám đọc tiếp Fic không? ~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:09 pm

Hellish Days IV: Rốt cuộc cũng bị cắn chết!

Part 1.


Vậy là tất cả mọi người đã hiểu những rắc rối trời phú trong một buổi sáng bất bình thường của bé 27. Thế nên hãy trở về với bé 27 trong WC những giây phút trước đó tại Toilet…

Sau một hồi trốn tránh cơn đau đầu vì mấy tay cận vệ lẫn Poison Cooking, Tsuna đủng đỉnh bước ra khỏi toilet trường. Đầu cậu vẫn còn cảm giác đau như búa bổ, tuy nhiên đã có fần khá khẩm hơn. Dù thế, xương cốt cậu vẫn kêu răng rắc một cách khó coi, hẳn sẽ khiến cho những người khác hiểu lầm, chắc đây là một tác dụng phụ của Poison Cooking mà Bianchi mới chế ra. Hết lần trước là kéo dài tác dụng lan truyền của độc trong thân thể bằng vẻ giả tạo sáng bóng thơm phức của sushi, bây giờ là đến ‘xương cốt’ tán nhuyễn ra rã rời, Tsuna thầm chửi rủa và cậu ta cần fải đến bệnh xá hòng xin lão Doctor Shamal một liều thuốc Mo-xu bốc khói mới được. *thuốc Mo-xu trong HP* *và cái kiểu xương cốt như thế này nếu nói trong Võ lâm bàn đạo, tui ko bik có fải là loại thuốc Nhuyễn cân tán ko nữa?*

Dĩ nhiên, cái ông Doctor đó là ở bệnh xá bao đời rồi nhưng có ai rỗi hơi đâu mà xuống đây chứ, ngoài người của Gia đình Tsuna ra. Ổng lúc nào cũng chỉ biết nghĩ đến chuyện ‘cua’ gái, rồi ngoáy cái lỗ mũi dơ òm đầy lông *bằng ngón chân*, ca cẩm khi không hẹn hò được với cô nàng nào; chuyện khác thì chẳng thèm quan tâm, giục mẹ kiếp nó sang một bên, kệ xác cái cha nào đó đang bám chân, có thể đang quỳ lại dưới chân lão ta hòng chữa được bệnh. Dễ gì, ổng đương nhiên không bao giờ chữa trị cho đàn ông *don’t attend to men, híc híc*, Tsuna nhà ta cũng rút quá nhiều kinh nghiệm trong quá khứ về ổng rồi: cái ông Doctor cầm tinh con dê đó đó.

Ấy vậy mà đừng coi thường ổng, trong giới Mafia và thế giới *tui chẳng mún nhắc tới cái lão khùng này chút nào*, mà chính xác thì theo bảng xếp hạng của Fuuta, ổng được xếp hạng đầu trong hơn tổng số 12 tỉ người Trái Đất với danh hiệu: kẻ thất bại nhiều lần trong việc cua gái nhất hành tinh, đứng thứ hai trong bảng xếp hạng “Sát thủ thiên tài”: sử dụng đinh ba và muỗi ba vòi mang dịch bệnh; đứng thứ ba trong bảng những kẻ mặt dạn mày dày ko bik định nghĩa hay khái niệm về “xấu hổ” sau những vụ thất tình liên miên; 27 năm liền giữ vị trí quán quân trong bảng xếp hạng người đàn ông có chỉ số nồng độ máu “dê xòm” cao nhất vũ trụ… và… và…

Tui không còn gì để nói! Nói Tsuna đã, quăng cái lão ấy khùng sang một bên coi nào!

Lê tấm thân nặng trịch như đá đè xuống dãy hành lang tầng hai, Tsuna chợt đụng ngay một đàn anh năm thứ 3.

“Tốt quá, cậu có thể giúp anh khuân mớ đồ đạc này lên trên ấy không? Trên ấy ấy?”

“Nhưng…”

“Làm ơn, nhé!” Đàn anh luống cuống đặt mớ giấy tờ chất đống lên cao, ngập hẳn và che khuất chỗ đầu Tsuna rồi biến đi nhanh như có thể.

“Huh, biết phải đưa thứ này đi đâu chứ? Huh?” Tsuna dán chặt vô một tờ giấy vừa rơi xuống, ánh mắt nhẹ dõi theo.

… Thống kê ngân sách chi tiêu cho uỷ ban kỉ luật… Danh sách những kẻ trúng tuyển vào sổ đen… Bãi bõ lệnh phân phát phần thưởng cho những học sinh nghèo hiếu học, hiến tặng tiền cho uỷ ban, v.v… và v.v…

Không lí nào? Nơi đó sao? Phòng tiếp tân, ‘căn cứ’ đáng lẽ ra thuộc về Gia đình Tsuna *cái này là Yamamoto và Gokudera tự biên tự nghĩ* nhưng giờ đã bị chiếm đóng bởi Ủy ban kỉ luật trường, và chủ nhân nơi đó là một cơn ác mộng *đứng hạng II* đối với Tsuna: Hibari-san.

Tấm thân vốn nặng chịch nay càng phải cố lê lết thêm, đôi chân Tsuna hình như không muốn chuyển động khi đứng trước của phòng tiếp tân, chỉ đứng từ ngoài cửa thôi, cậu cũng đã thấy cái mùi nguy hiểm đang thâm nhập vào bên trong cơ thể cậu khiến mỗi tế bào sắp biến thành đá cục.

Miệng Tsuna khô khốc, bàn tay cậu run rẩy đặt lên nắm cửa, cố cưỡng lại những ý muốn bỏ đi, chạy trốn. “Bình tĩnh nào, Sawada Tsunayoshi” Cậu tự nhủ. “Gan dạ lên. Tiến vào trong nào, mi chỉ đưa đồ thôi mà. Nếu mi bỏ trốn bây giờ, Hibari-san sẽ biết, còn cắn chết mi nữa. Và cậu ta sẽ truy lùng mi. Cứ im lặng đưa mớ này vào và làm như không có chuyện gì cả.”

Chiếc kim giây của cái đồng hồ lớn gõ nhịp.

*Tích… Tắc… Tích… Tắc…*

*Bốn trăm chín mươi tám giây… Bốn trăm chín mươi chín giây… Năm trăm.*

*Cạch!*

Tsuna rón rén, thu hết can đảm bước vào bên trong, cố không gây tiếng động. Dáo dác nhìn quanh, Tsuna thở phào, cả người nhẹ hẫng đi. May quá, Hibari-san đã ngủ!

Chàng Hibari, trên chiếc ghế sô pha dài đang nằm ngủ ngon giấc, kệ cho ai đó đang nhón gót tiến gần lại cái bàn giấy làm việc đó là chỗ ngồi của 18-sama đúng hơn*.

‘Có lẽ mình nên nhanh chân lên! Nếu không…’

Chưa kịp đặt chồng giấy lên bàn, Tsuna dzô dụng đụng fải một thứ gì đó dinh dính dưới sàn, ko tài nào nhấc chân ra khỏi, rốt cuộc, cậu đành fải chôn chân tại chỗ, thời gian bị kéo dài ra hơn suy nghĩ ban đầu. Cố hết sức lực nhưng cái thứ đó vẫn ko tách khỏi chân cậu, mặt Tsuna tái nhợt đi.

Mấy thứ này chả tốt cho tim mình tí nào!’ Tsuna thầm khóc trong bụng ‘Mà tại sao mình lại hay bị đâm đầu vô mọi việc lố bịch này như thế? Chỉ tại Reborn!’

Sau vài lần thử lại, cuối cùng Tsuna cũng dứt được cái mớ hổ lốn trên sàn kia, đặt mớ giấy lên bàn- rùng mình khi đi ngang chiếc ghế sô pha- quay đầu- nhón gót- tim dộng bình bình.

*Thình thịch!... Thình thịch!...*

Đến ngay cả tiếng tim đập, Tsuna cũng lấy làm hốt hoảng, lấy tay chằn ngực lại, vì với Hibari, ngay cả một tiếng động nhỏ nhất như lúc cánh hoa rơi cũng khiến cậu ta thức giấc.

‘Phù, an toàn rồi, cảm ơn trời phật!’

*Cạch!*

Cậu nhẹ nhàng đóng nhẹ cánh cửa sau lưng, định chuồn thẳng, bất chợt khựng lại, LAMBO TỰ DƯNG XUẤT HIỆN.

‘L- L- LAMBO?! Tại sao Lambo lại ở đây?’

Nhìn gương mặt khắc khổ như đang nín một thứ gì đó, Tsuna liền hiểu chuyện. Lại rắc rối nữa, Chúa ơi!

Lambo cứ run người liên hồi, nghiến răng ken két, quằn quại như một con thú bị thương, tay lăm le nhất định phải ‘bịn’ ngay cái chỗ ấy lại.

‘Sao cậu lại ở đây?’ Tsuna ra dấu hỏi.

Lambo ưỡn người, rồi lại đu đưa, nhón người, nhảy nhót bằng một thứ vũ điệu quái dị, Tsuna ngốc vẫn chưa hiểu.

‘Có chuyện gì thế?’

Lambo càng làm những vũ điệu rối rắm hơn, nhanh hơn, bấn loạn không ngừng… không thể nhịn thêm được nữa.

“Tsu… na, muốn… muốn…tè... tè.”

‘Coi nào, Lamno. Mắc tè thì nhanh vào toilet đi chứ!’ Tsuna chỉ, bế Lambo lên.

“Tsuna… ơ…” Sau một cơn co giật như sốc điện truyền dọc từ bên dưới lên trên, gương mặt Lambo nhũn đi khoan khoái, xung quanh là bong bóng xà phòng màu hồng kì diệu. Còn Tsuna khốn khổ, giơ cao Lambo lên cao trong khi ‘dòng thác’ đang đổ xuống trước phòng tiếp tân.

Sau khi bĩnh xong, Lambo cứ liên hồi bịn rịn khó chịu, chắc là tại quần áo giờ ướt mem rinh rích đây. Nhóc ta níu tay Tsuna, rồi chỉ chỉ vào trong, nói.

“Tsuna, vào trong đó nhé.”

‘S- Suỵt!’ Tsuna hấp tấp ‘Không được hó hé!’ Cậu đặt tay lên miệng.

Lambo nhìn lom lom, chớp chớp mắt liên hồi.

Tsuna, để cho nhóc bò ngốc dễ hiểu hơn, ra dấu như kịch câm, từng cử chỉ của các đầu ngón tay như muốn nói “Trong đó có một người khủng khiếp lắm, phải im lặng nghe chưa, không thì đi tong nhà ma cả bọn đó.” Cậu làm điệu bộ một ngón tay chém xẹt ngang cổ, rồi chỉ vào bên trong.

Lambo cười trừ, gật đầu, đưa ngón tay cái lên cao khiến Tsuna cảm thấy yên lòng, phải… chỉ là tạm thời yên lòng, bởi vì… chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, mắt cậu trợn tròn ra ngoài, suýt chút nữa là rơi ra khi trông thấy Lambo đang lục lọi mớ rác rưởi trên đầu và moi ra một trái lựu đạn hồng, tay chỉ trỏ về phía cánh cửa kế Tsuna, OK!

‘KHÔNG! LAMBO!’ Với tốc độ kinh hồn, Tsuna nhảy vọt lên trước chụp lấy trái lựu đạn, luýnh huýnh không biết phải xử lí ra sao. Ngó ra ngoài cửa sổ, chỉ còn một cách duy nhất… để sống sót, và hít hơi thở cuối cùng trước khi chết… vì cái ở bên trong.

“Hây.” Mặc kệ Hibari-san có thức hay không, Tsuna vẫn phải liều một phen, không thì hậu quả sẽ càng nghêm trọng hơn.

*BÙM! KABOOOOM!!!!*

‘Thoát nạn rồi. Nhưng…’

Bất thình lình, một bàn tay lạnh ngắt vươn ra tóm lấy Tsuna, bịt miệng cậu lại và lôi đi, khuất khỏi tầm nhìn của bất cứ kẻ nào.

Tsuna vùng vẫy, mở miệng kêu, nhưng chợt thấy một vật làm cậu nín bặt. Kẻ đang tấn công cậu tay lăm lăm một cây Tonfa chĩa thẳng lên ngực cậu. Dường như không khí trong phổi cậu đã bị tống ra hết ngay khi cây Tonfa đó chạm vào. Đời nhiều HERO với những chiến công hiển hách trên chiến trường, những thanh kiếm thần hay thuốc tăng lực hiệu con tê giác đã giúp họ trừ gian diệt ác, nhưng mấy thứ đó không khiến Tsuna sợ điếng người nếu so với hai cây Tonfa này.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:12 pm

Part 2.

~ Stop! Stop! Cảnh cáo, nếu sợ hay không mún thấy thương tâm các đấng sama 100&27 *mà chúng ta tự nhận thấy*, DON’T CONTINUE! Nhưng chọn “đọc” thì đừng có ném đá hay nước mắm nước cống vô tui khi thấy 18-sama nhẫn tâm như thế,… thui bye- bii, zdọt lẹ kẻo chết thiệt bi zừ…~


Đôi Tonfa đáng kiếp ấy, *à ko ko, ý tui ko phải như dzậy... thưa Tonfa-sama cool ạ* đã đi cùng Cloud Guardian giúp cắn chết biết bao nhiêu kẻ địch ko kể xiết, những kẻ cả gan ăn mật gấu hay hùm beo cọp báo khiến 18-sama xốn xang con mắt đệ nhất lãng tử Nami bên phải, ngứa ngáy con mắt khủng long bạo chúa bên trái, tạo nên ko ít những chiến tích oanh liệt vĩ đại đáng để đời bàn dân thiên hạ từ lịch sử hero từ cổ chí kim bao đời nay*đừng hiểu lầm là anh hùng rơm ^”^*

Theo những gì tui cập nhật được về thị trường chứng khoán bên ngoài mới dc kì kết gần đây *và tất cả mọi người cũng bik rõ*, trong Ring Conflict vừa mới tổ chức bởi nhà tài trợ Kotex xì-tin hãng Disney Vongola, 18-sama *mê li* đã ra tay tàn sát,... huỷ diệt,... làm gỏi,... xẻ thịt, băm vằm... nấu sôi... mổ cháo lòng... cái đống sắt hàng dỏm giết người không gớm tay sẩy chân: Gola Mosca... chỉ chưa đầy 0,0005s *chúng ta hãy dành một trang đất Holy trên danh sách những nhà lập kỉ lục GI-NÉT coi nào, Ố LÊ LÊ*, thành thứ phế vật mà ngoài chợ trời đã rớt giá đến thảm hại tạo điều kiện thuận lợi cho pé 27 trở thành vị anh hùng cảm tử rơm khi thu dọn đống sắt vô tri ấy ra…?%#*@$, lấy lòng bàn dân thiên hạ và pé nhà ta hãnh diện đến độ cái mũi phồng hẳn lên . E hèm... kể ra thì cũng tội cho đám con buôn lặn lội thân trường ngàn dặm... Từ hàng chuyên dùng Made in Vongola HQ nổi tiếng uy danh đất trời, ấy mừ thương cho đám Gola Mosca nay đã chỉ còn giá 500$ một con, đến nỗi mấy tay Mafia *bất nhân bất nghĩa* muốn bán buôn thấm khá lên thì nhứt định phải dọn chỗ, đăng kí giấy phép hành nghề chính thức tại bãi rác Namimori… mà muốn đến được chỗ đó thì phải lạy lục van xin 18-sama cho đất buôn bán với cái giá ăn cắt cổ lấy tiết canh, lấy lợi nhuận Hoa hồng 99,999%... *híc híc, số con tận mạt phá gia bại sản trùi, coi bộ hết vốn làm ăn nhìu kiếp ông cha tổ tiên ba má lun, hỡi ơi... thui thì con làm ăn xin Cái bang còn có vẻ sướng hơn nhìu… A di đà Phật!! =_=’’*

Còn nếu nhắc lại chuyện về Gia tộc Millefiore thì tui xin mạn phép tiết lộ *cái này là nói nhỏ cho nghe nè, nể tình là fan KHR nên khoan hồng độ lượng tui tính money rẻ bèo thui, một câu 2700$, OK?*, đảm bảo 100-san cùng đám thuộc hạ sẽ còn khổ dài dài về mấy cái đống hoá đơn thanh toán nợ chất chồng cả đại bản doanh của họ khi mà 2 tháng trước đó trước đó, 18-sama nhà ta đến fu- tú -rè, ngứa tay ngứa chân *do bị cái tên Genkishi của đội White Spell phá giấc ngủ, laj còn dám động thủ khiến chàng chảy máu cam tài tử... híc híc* phá huỷ gần như là tất tần tật tất cả mọi phương tiện máy móc lẫn các máy rađa đo lường ng` đẹp Tây Thi tựa Từ Hi Thái Hậu *mấy guy coi bộ ko còn cơ hội cua gái nhà lành nữa rồi, hay máy chế biến thực phẩm *dĩ nhiên, thức ăn là thứ năng lượng quan trọng nhất của con ng`* cùng hàng trăm Toilet công cộng có chức năng phát nhạc khá là cool & modern, báo hại những ng` ở thời đại này bị mắc chứng bệnh về thận khá trầm trọng, và họ *đa số là các đấng mày râu* cho rằng để có thể sống tốt trong những năm tháng còn lại mà không có toilet, tốt nhứt là hãy cắt phăng thứ đó đi cho rồi, đỡ khổ *khứa khứa, ước tính số ng` làm Thái giám tăng gấp đôi năm ngoái*; không thì theo những tên thầy tu tầm sư học đạo cách nín ấy thật lâu…

Với money qua nhiều năm nhiều tháng sau đóa, cộng đi cộng lại, số tiền mà Millefiore nợ ngập đầu đã lên đến một số lượng khủng khiếp mà ngay cả International Bank chuyên giữ money cho giới Mafia phải chạy chỗ liên tù tì như điện xẹt để tìm người giúp việc chi tiêu, thanh toán,… Kì này dám khẳng định: không cần nhà Vongola tấn công hay tập kích, Millefiore cũng sẽ sẵn sàng phá gia bại sản, sụp đổ hoàn toàn… Giờ, với ngân sách tiết kiệm chi phí thương tổn do chiến tranh lụn bại, 100-san & Uni vừa ban bố sắc lệnh “Tiết kiệm là chính, theo tấm gương đạo đức HCM của dân VN”… Vì nhẽ đó, trang phục của họ đã phải bị tước đi trắng trợn ko chút mủi lòng, bị bán lấy money chi tiêu sống sót qua ngày, kiểu như noi gương theo pé 27, Vongola Jyuudaime, rằng: kể từ ngày nhóm pé-pi ta về quá khứ, tất cả mọi ng`, kể cả Boss và các đội trưởng phải vận… quần tà lỏn… Đội White Spell sẽ mặc quần tà lỏn trắng nõn, đội Black Spell, ngược lại, bận quần tà lỏn đen… đi nhong nhong khắp Millefiore HQ, đôi khi còn cố trốn nợ bằng sự con dãn tuyệt đối của mấy cái quần, trùm lên đầu, giả như một cục nợ mất vệ sinh, vậy là thách bất cứ ai dám đến gần… Nhờ vậy, chuyến du lịch xuyên fu- tú- rè của pé 27 và những ng` khác đã trở nên công cốc, chả chút lợi lộc gì ngoại trừ đầu rơi máu chảy liên miên trong khi kẻ thù coi như không đánh mà thua oanh vàng… Chấm côm... chấm... vn...

~ Xin thông báo giờ chót, nếu ai đã đọc cái câu chuyện lảm nhảm tầm phào phía trên thì tui xin thay mặt 18-sama nói một câu: “Bất cứ ai vừa xem xong cái xạo sự 100% ở trên thì rõ ràng kẻ đó là một tên ngốc chính hiệu con nai vàng…” Tui dzọt đây… Khỏi mất công luộc chín hay ném đá, tốn công lắm vì… I’ll run away with my Dying Will.” ~


“Nếu nhúc nhích, ta sẽ cắn chết... WA~O, Sawada Tsunayoshi, ta cứ nghĩ là ai, thì ra lại là cậu!” Giọng nói còn sắc bén lạnh lùng hơn gươm giáo vang lên từ sau lưng Tsuna. Rất từ từ, cậu quay lại một cách cứng nhắc như rô- bốt thời những năm thập niên 60, mặt không còn chút sắc máu, ngước lên, thấy Hibari thảy cho cậu một đôi mắt đen sâu hoắm, cây Tonfa cứ lăm le chực đánh khiến cậu rút ra một lí luận cuối đời rằng: “Kì này là chết chắc thật rồi!” o_O”

“A… Uh… tôi… chẳng qua.” Không hiểu cái mắc chứng gì mà Tsuna lại đi cắt nghĩa chứ, chạy đi thì hơn? Hình như có cái gì tự động xui khiến cậu đứng chôn chân tại chỗ như một cái cây, nuốt nước miếng khan, co rúm người ép vào vách tường.

“Cái gì lôi cậu đến đây hả?” Hibari hỏi một cách chậm rãi từ tốn, nhưng với Tsuna, những từ từ tốn đó lại là từng chữ trong một bản án tử hình gây shock trên cái ghế điện của cái nhóc đầu to đít teo ở nhà mà cậu lại là nạn nhân của cái ghế đó.

“Tôi… tôi đến đem hồ sơ cho cậu.” Sợ xanh cả mặt, hồ hôi vãi ra như tắm, thân thể cứng lại, miệng lắp bắp khô ran, từng chữ một đang cố rời khỏi môi Tsuna.

“Hình như tiếng động vừa rồi… Sawada Tsunayoshi, nếu cậu còn làm phiền ta như khi nãy, thì… ta sẽ cắn chết cậu đấy.” Vung cây Tonfa lên, Hibari giáng lên Tsuna một đòn cực mạnh khiến cậu ta có thể đếm được trên đầu hiện đang có bao nhiêu vì sao, rồi văng ra ngoài cửa sổ lầu ba, đáp thẳng xuống hồ bơi bên dưới, chỗ mà các cô gái đang bơi bì bõm mà không nhận thấy một UFO, vật thể bay không xác định từ trên trời rơi xuống. Dĩ nhiên, cái vật thể đó không thể nào là Bạch mã hoàng tử trong truyện cổ tích mà là một cái thây thối rữa đang dần ‘sình’ lên trên bể bơi…

End Hellish Days IV.

~ Bạn dám đọc tiếp Fic không? ~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:17 pm

Hellish Days V: Rokudo Mukuro VS Hibari Kyoya

Part 1.


“Gzee… Hắt xì…. Hơ… hắt xì…” Tsuna liên tục khụt khịt mũi. Có lẽ chứng cảm cúm này đang là modern hiện hành trong mùa thu năm nay.

“Jyuudaime, người có sao không? Người lại mất đi khả năng bơi lội vì căn bệnh quái ác nào ư?” Gokudera tỏ ra vô cùng lo lắng, tay cầm không ít khăn giấy cho Tsuna hỉ nước mũi nhớt nhầy vô.

‘Không phải vì bệnh mà vì…Rốt cục mình cũng bị cắn chết đến bất tỉnh nhân sự!’ Tsuna hít hà cái mũi đáng thương đang đỏ ửng lên, nghĩ thầm, không dám thốt ra lời, sợ sẽ dẫn đến một cuộc chiến nảy lửa khác.

“Ôi, ôi, sao tự dưng lại nhảy từ lầu ba xuống hồ bơi vậy, Tsuna?”

“Sawada, cậu có bị gì không?” Ryohei, bằng tất cả tốc lực của một chiếc Supercar (hoặc với những thiết bị lăn bánh tân tiến nhất dưới gót chân) dừng lại trước cửa lớp Tsuna, khói mù tung bay đằng sau, gió từ đôi chân cậu ta thô bạo… thổi bạt váy của các cô gái lên. “To extreme, như vậy mới ra dáng người đàn ông đích thực chứ, đúng không, Sawada? Tôi càng lúc càng muốn có cậu trong CLB Boxing rồi đấy!” Ryohei rung lắc thân người Tsuna qua qua lại lại mà ko để ý thấy cậu ta đang bị quay cuồng, chóng mặt nhức đầu đến to extreme.

“Tsuna- kun, không sao chứ?” Ngồi bàn kế bên, Kyoko hỏi nhỏ nhẹ.

“Cám ơn, hơ hơ… hắt xì… Kyoko-chan… hắt xì…”

“Hahahaha, các cậu nhìn kìa, Tsuna vô dụng,…”

“Nhảy từ lầu,
Bõm xuống ao,
Chết đuối mau,
Vô bệnh xá.”


“Cái bọn kia, có tin ta giết hết các người ko?” Gokudera hét toáng lên, quờ quạng tay chân sau khi nghe bài thơ của mấy cậu bạn cùng lớp đang trêu chọc Boss của cậu ta.

“Hey, hey, bình tĩnh, Gokudera, chuyện đâu còn có đấy mà.”

“Đúng vậy đó, đầu bạch tuộc, bỏ quá đi.”

“Cậu thật vô dụng, Tsuna!”

Rõ ràng là tiếng của Reborn, nhưng khi Tsuna dáo dác ngó quanh thì làm gì có ai. Chắc là ảo giác nhất thời.

“Yo, nhóc!” Yamamoto nói, cậu ta là người duy nhất phát hiện được tiếng nói ấy từ đâu phát ra.

Từ góc fải bên dưới tấm bảng, một cánh cửa xoay mở ra, Reborn bước ra trong bộ đồng phục của lão sư Pao Pao, nhảy lên bàn Tsuna, búng một cái chóc lên trán cậu ta rõ là đau điếng. (tội quá! Tội quá… =”=)

“Lão sư Pao Pao, Sawada đã ăn trúng phải cái gì mà ra nông nổi như thế?”

“Hắn là ai vậy?” Gokudera hằn học hỏi.

“Lão sư Pao Pao, Vongolavsky!” Reborn trả lời, đổi lạc giọng.

‘Reborn!’ Tsuna rầu rĩ.

“Ông là ai? Dám cả gan dùng cái tên từa tựa Gia đình chúng ta hả?”

‘Cậu không nhận ra cậu ta à, Gokudera-kun?’

“Là học trò của tôi, cậu khiến tôi phải xấu hổ thật, Tsuna.”

“Là ngài ư, Reborn-san?! Tạ ơn trời đất là ngài đã ở đây!” Gokudera hổn hển nói.

Yamamoto cười tươi với Reborn, nói, “Hey, nhóc. Nhóc biết chuyện gì vừa xảy ra với Tsuna à?”

Reborn gật đầu, “Ừ, nhưng chuyện ấy hãy tạm gác lại đã, chúng ta còn phải chờ những vị khách đang trên đường tới đây.”

Gokudera, Yamamoto, Ryohei gật đầu, biểu lộ trầm trọng trên gương mặt họ cho thấy cho chuyện gì đó sắp xảy đến trong chốc nữa.

Nói xong, Reborn bắt đầu thay áo tại lớp học, tươm tất và nghiêm trang hơn trong trang phục của giáo viên dạy thế Reboyama.

“Tên tôi là Reboyama.” Reborn viết tên mình lên bảng, khoanh tay lại, nói trước cả lớp, “Giáo viên dạy thế, Reboyama.”

‘Cậu ta nói cái quái gì thế?’ Tsuna nghĩ, lắc đầu ngao ngán.

“Kì vậy? Giáo viên gì mà bé tí nị thế?” Yamamoto thắc mắc. Cậu ta là thế, mỗi lần thấy Reborn trong một thứ trang phục khác là ko thể tài nào nhận ra đó là nhóc nhà Tsuna luôn tự nhận mình là Hitman giỏi nhất thế giới.

“Reboyama?” Hana quay sang Kyoko, ghé sát tai cô bé hỏi nhỏ, “Bộ trường chúng ta có người này nữa hả?”

“Tớ không biết!”

Nghe lóng được cuộc trò chuyện, Tsuna nói thầm.

‘Dĩ nhiên là không rồi.’

Khắp căn phòng bắt đầu rộn lên những tiếng xì xào không đáng.

“Giáo viên gì mà trẻ quá.”

“Lần đầu tớ thấy ổng đó.”

“Mà sao tớ thấy ổng quen quen!”

“Hơi giống cái thằng nhóc nhà Sawada thì fải?”

Kệ cha những lời thì thầm, Reborn tuyên cáo.

“Rất vui được gặp các trò. Tôi nhận được tin thầy giáo lớp này đang ốm nặng. Vì lí do đó, tôi, Reboyama, sẽ đứng lớp hôm nay, mong tất cả mọi người giúp đỡ thêm.” Reborn cúi đầu chào trước.

“Không dám, mong thầy giúp đỡ ạ.” Cả lớp an vị vào chỗ ngồi của mình, đồng thanh lễ phép nói.

‘Hiiii… Reborn được chấp nhận mau dzậy? Làm sao thế được? Sensei mà ốm, không lẽ…’

“Nếu muốn sống thì hãy bỏ tiết học ngày mai. Không, tôi sẽ cho ông chết không toàn thây.”

“OH… NO, NO… *khóc* Xin ngài đầu to hãy dừng tay, tôi còn có vợ hiền và hai đứa con trai hiếu thảo đang đợi ở nhà!”

“Chết đi!”

*PẰNG! PẰNG!*

“Ặc! Chúa của con! Con đến dzới ng` đây! Xin hãy thông báo dzới thần Michael chuẩn bị mâm cỗ trăm món *nhớ có món bò lai ngỗng trời quay chín kèm sốt cà rắc tiêu thượng hạng Campuchia*, con sẽ lên liền!... Ng` nhớ chừa bàn cho con, con có mang theo tiền hối lộ đây!”


‘Không lẽ là vậy chứ?’

“Hôm nay là một ngày đặc biệt. Vì thế, tôi sẽ đứng lớp theo chương trình giảng dạy Vongola Style.”

“Lại là Vongola Style? Lần trước một ông cũng dạy kiểu đó!” Hana ngao ngán nói, tay chống lên cằm.

“Như mọi người đã biết, trong học tập không ít học sinh gặp phải vô vàn những vấn đề khó khăn. Rắc rối nhất chính là áp lực về thi cử trong những năm cuối học kì. Theo lẽ đó, đương nhiên các trò sẽ vướng mắc rất nhiều về trạng thái tâm lí hay về lí học. Và theo yêu cầu của Hiệu trưởng trường Namimori, tôi sẽ bắt đầu chương trình Vongola Style để áp dụng một cách hiệu quả vào mọi người, mong rằng chút ít đó sẽ xoá bỏ được những phiền muộn rác rưởi trong đầu.”

‘Rõ ràng đây là lời nói láo của cậu, Reborn.’

“Và đây…” Reborn vỗ hai bàn tay vào nhau hai lần. Theo đó, sàn nhà dưới chân hiện ra mấy lỗ hỗng, và từ đó trồi lên một cỗ quan tài hình người phụ nữ; bên tay trái là một chiếc ghế tựa không nệm, thật khủng khiếp vì khắp trên đó toàn là đinh nhọn, gần cửa là một cái máy chém thời Trung cổ. Ngay khi những thứ đó xuất hiện hẳn, nhiều người trong phòng chớp chớp chớp mắt đúng ba lần, miệng chu lại thành chữ ‘O’ nho nhỏ trước khi thốt lên tiếng kêu kinh ngạc, rồi mím chặt lại.

Reborn giảng dạy thao thao bất tuyệt về cái gọi là $%^$.

“Chắc mọi người hẳn đã biết đây là cái gì? Đây chính là những dụng cụ mát-xa truyền thống bao đời tại những cung điện hoa lệ của thủ đô Pa-ri, Iron Maiden thiết cô thánh nữ và những vật dụng riêng lẻ hỗ trợ khác, bao gồm: ghế tựa kích thích các tế bào và máy xoa bóp toàn thân.”

Cái cỗ quan tài ấy, nếu Tsuna không nhầm khi vừa xem xong bộ anime D Gray Man trên Disney Channel, đó là một dụng cụ tra tấn thời trung cổ được bọn Noah sử sụng để giết Krory, một Exorcist *thầy trừ tà*. Ghê gớm ở chỗ cỗ quan tài đẫm máu này bên trong toàn là gai nhọn sắc lẻm, bỏ vào đó coi như vĩnh biệt cuộc đời để đến một nơi rất xa, và nếu đối chiếu với lịch sử thì không ít người đã phải bỏ mạng trước khi có thể khai ra thông tin ngay sau khi bị đưa vào bên trong nó. Ngoài ra, cái ghế dựa đầy đinh là đinh ấy, không thể sai được vì nó là ghế hỏi cung, nội chỉ là tưởng tưởng khi phải đụng vào nó thôi là cũng đủ khiến người khác tử ẹo rồi chứ nói chi ngồi lên đó, khiếp! Cái máy chém kia cũng đâu vừa, nhìn nó thôi là muốn lộn mửa rồi… mà cũng muốn mửa thiệt đây… *máy chém đó cũng là đồ thời Trung cổ dùng để: *xẹt!* Chặt đầu phạm nhân. O__O”*

Vâng, đúng thật ko thể chịu đựng được nữa, Tsuna vươn cổ ra ói mửa, phun ra cả đống đồ ăn chua lè lên sàn, lấy tay áo lau đi khóe miệng, chạy lên càu nhàu, ko chút tin tưởng.

“Reborn, nhìn đi nhìn lại, rõ ràng cái cỗ quan tài đó là…”

Chưa dứt hết câu, Reborn đã đạp một cú vào mặt Tsuna; cậu kinh hoàng bay thẳng, dính chặt vô tấm bảng trước mặt.

“Reborn-san, ngài ra tay nặng tay quá rồi. Jyuudaime, người ổn không?” Nhưng Tsuna vẫn bất tỉnh nhân sự.

“Ôi, ôi, Tsuna. Sensei cũng hơi nặng tay thật.” Yamamoto cười tít cả mắt, đưa tay lên gãi đầu.

“Thế mới là khí phách đàn ông chứ! Cứ giữ nguyên khí chất đó nhé, Sawada!” Ryohei từ lớp kế bên chạy qua, hét to lên đầy khí phách rồi nhập bọn vô chỗ ngồi còn trống cuối lớp.

“Cậu không phải là giáo viên đứng lớp, cứ ở yên đấy cho đến khi tôi dạy xong.” Reborn lạnh nhạt nói Tsuna “Chuẩn bị thực nghiệm, mẫu vật là… à không, người thử nghiệm đầu tiên sẽ là cậu này.” Reborn thảy đôi mắt đe doạ về phía cậu học trò đang dính chặt trên tấm bảng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:21 pm

Part 2.

Thình lình, một bóng đen nhảy từ cửa sổ vào bên trong lớp học nhanh đến nỗi Reborn chưa kịp nhét cái xác Tsuna vô cỗ quan tài để thử thí nghiệm, cũng may *Re chỉ mới khều khều pé 27 tỉnh lại*.

Hội trưởng Ủy ban kỉ luật trường Namimori, Hibari- sama *mắc cỡ khi nhắc đến chàng quá à* đứng yên gần cửa sổ, liếc xéo mắt đảo quanh căn phòng trước khi bị dán chặt vô Tsuna cùng với một tiếng khịt mũi khiến cả lớp học sững người không tránh khỏi cái giật run bắn lên, trừ Gokudera, Yamamoto, Ryohei và những người khác có liên quan đến Gia đình Tsuna.

“Wa~o, loài động vật ăn cỏ yếu đuối thua trận… thật thảm thương.” Hibari nói cay nghiệt.

Lại một lần nữa Gokudera run bắn người lên một cách thịnh nộ, gân máu nổi lên trong khi Yamamoto và Ryohei nhìn chằm chằm vào cái con người đáng sợ ấy, có vẻ như rất lo lắng cho tình cảnh Tsuna bấy giờ. Với những động tác nhạy bén của một kiếm sĩ, Yamamoto nhanh chóng ôm chặt lấy Gokudera đang có định xé xác cái con sẻ chết dẫm, đứng một cách gai mắt ngay ở trước mặt thành trăm ngàn mảnh cho hả dạ hả lòng. Cả phòng học như bị đóng băng vì khiếp đảm.

“Kufufu no fu… cậu sai rồi, Kyoya… Vongola Jyuudaime không dễ gì bại trận như thế đâu. Đó chỉ là trạng thái ngất tạm thời. Một kẻ đã từng đánh bại ta không đời nào lại bị gục ngã như thế.” Rokudo Mukuro- hoàng tử bóng tối và sự cuồng loạn, cũng như chàng lãng tử phong du bốn bể là nhà Hibari, thình lình xuất hiện, nhưng có đôi phần lịch sự hơn khi anh ta xuất hiện từ chửa chính; Ken, Chikusa cùng Chrome bước theo sau.

“Ciaossu, Hibari; Mukuro, đã lâu không gặp.”

“Kufufu… Nhóc Arcobaleno ngươi vẫn còn sống à?”

“Boss!” Chrome gọi Tsuna, hơi bất ngờ khi trông thấy Boss đang rơi xuống như lá rụng cuối thu, nằm bất tỉnh, phía trên tấm bảng là cái lỗ- in- bóng cậu ta ko bao giờ phai.

“Lâu rồi nhỉ, nhóc Usagi-chan!” Ken le lưỡi, nói. *Note: Usagi-chan là nickname mà Ken đặt cho pé 27 nhà ta*

“….” Chikusa tay nâng gọng kính lên, im lặng đứng sau Ken.

Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên cô đặc hơn với sự phẫn nộ cùng áp lực đè nặng như vũ bão khi mà ng` con trai tóc đen đang nhận thấy cái tên chết tiệt mà cậu ta luôn muốn cắn chết.

… 5s mặc niệm bi tráng bắt đầu… hãy chuẩn bị cho một lễ tang của những con sói thấm đầy máu me chết chóc sắp tới…

Hibari nhếch môi cười, vung cây Tonfa lên, xoay một vòng tròn điệu nghệ, xông thẳng vào giữa gian phòng với tốc độ nhanh nhất, tấn công nơi Mukuro đang đứng chiễm chệ ở đấy, nhưng tiếc là những gì đôi Tonfa ấy chạm phải chỉ là 80% khí oxi + 10% cạc-bô-níc, 10% còn lại là những chất hỗn tạp ko đáng nhắc *gồm khí trơ, neon…*. Mukuro đã nhanh chân bật nhảy thụt lùi về sau, né được cú đòn chết người đó ko phải hạng tầm thường, anh ta là Mist Guardian.

“Rokudo Mukuro, ngươi lại đến tụ tập cùng đám động vật ăn cỏ này. Sẵn sàng bị cắn chết đi.”

“Kufufu…” Mukuro lại mỉm cười lạnh lùng sau lưng, giật lấy cây đinh ba từ tay Chrome đang ôm lấy, lao tới trước Hibari với một tốc độ kinh hồn xẻ gió bởi những âm thanh vun vút chói tai. Bằng sự nhạy bén của các giác quan, đặc biệt là đôi mắt nhìn thấu rõ tường tận chuyển động của cây đinh ba, Hibari vụt lách người sang bên, chuẩn bị cho đợt tấn công lần hai, lia cây Tonfa nhằm vào ngay giữa người Mukuro mà quất mạnh. Mukuro, lần này ko tỏ ý tránh né nữa mà cản lại cú đánh với vũ khí của mình; Hibari lần này, tránh đi, giật lùi lại, đưa Tonfa lên trước mặt, lạnh lùng thủ thế cắn sạch kẻ địch không để sót dù chỉ một giọt máu đào.

Không tỏ ra kém cạnh, Mukuro nương theo mặt bàn *thậm chí ko để tâm thươngg xót những cái đầu của đám học sinh bên dưới*, nhờ đó là điểm tựa nhảy phóc lên cao như tên bắn, rồi bổ vào Hibari một đòn nhưng hai cây Tonfa kia đã kịp thời phòng thủ. Rung nhẹ cây Tonfa khiến nó để lộ ra những mảng da kềm bằng sắt trên thân, Hibari nhanh chóng phóng qua mặt Mukuro làm nên một vệt xước nhỏ, máu ứa ra và Mukuro khoái chí đưa một ngón tay lên vuốt lấy vệt máu, đưa lên môi nếm thử... Tanh tưởi làm sao!

Trong một nửa giây, khi Hibari liếc xéo Mukuro vẫn đang thích thú nếm máu chính mình, cậu nhận ra rằng đôi mắt đỏ kia không hề thay đổi, vẫn hiện chữ “Lục” trên ấy: chứng tỏ Mukuro chưa muốn sử dụng Lục đạo luân hồi của mình, có vẻ như anh khinh thường Hibari hay chưa đến lúc phải sử dụng nó.

Cả đám học trò kinh hoàng không dám lên tiếng, ngồi im lặng, nhìn trân trối vô trận đấu giữa hai kẻ nguy hiểm. Họ biết, chỉ cần nhúc nhích dù chỉ một li một phân thôi là có thể bị hai con quái vật trích truyện cổ An-đéc-xen đó ném vô bệnh viện 10 năm chưa ra, cũng có thể là suốt đời hoặc ở yên mãi trong nấm mộ có khắc tên mình. Bởi thế, theo tinh thần đoàn kết tương trợ khi gặp phải nạn khó khăn, *một con chuột đau cả đàn... dzọt lẹ*, cả đám tụ tập lại một chỗ, ôm chầm lấy nhau khóc lóc, không thì chỉ dám nấc lên khe khẽ, chen chúc sao cho giành được vị trí trung tâm ngay giữa, nhằm bảo đảm được an toàn nhất ở bên trong khi kẻ xui xẻo gần vòng ngoài rất có nhiều khả năng bị sát thương cao bởi hai tên quái vật đang cuốn vào vũ điệu tử thần, cười cợt thoả mãn ý muốn thèm khát chiến đấu.

“Kufufu no fu… Không tồi, Hibari Kyoya. Nhưng ngay cả khi ta chưa dùng đến Lục đạo luân hồi mà cậu vẫn không thể hạ gục ta ngay thì… Kufufu…” Mukuro hạ thấp trọng tâm xuống, liếc xéo sang một bên tìm cho rõ cử động di chuyển của tên hội trưởng Ủy ban kỉ luật kia: bên trái.

*CLANG!*

Như suy đoán ban đầu, thanh chĩa ba của Mukuro đã bị hoá giải và kẹp cứng bởi hai cây Tonfa kia; nhưng không, đó chỉ là một đòn tung hoả mù đối phương; nhanh chóng, con mắt đỏ bên phải Mukuro xoay tít, hiện lên chữ ‘Tam’.

“Kufufu… khá lắm Kyoya, hãy nếm mùi của đạo thứ ba trong Lục đạo luân hồi thử xem.”

Vừa dứt lời, toàn thể học trò bên trong căn phòng la hét lên, họ ko thể nào giữ mái cái trạng thái câm lặng nữa. Rắn độc, rắn hổ mang, rắn biển,… nói chung là đủ tất tần tật các loài rắn mà mấy ông nhà khoa học cho là có nọc độc… từ đâu xuất hiện trong cõi thinh ko ngay trên đầu họ, rơi bõm xuống sàn, bò đi khắp. Sợ nếu nhúc nhích, cái lũ rắn độc ấy sẽ táp một phát cho đã nư, đám học trò ngồi im một chỗ, ôm chặt lấy nhau hơn nữa mà la toáng lên, có người còn giả vờ chết như chiêu lừa mấy con gấu, người thì cố nín thở hòng đánh lừa lũ rắn nhưng chưa đầy năm phút lại hít hà không khí vào bên trong phổi.

Ngay khi Hibari và Mukuro chuẩn bị cho đòn kế tiếp, thì một tiếng súng vang lên cùng lúc với một tiếng….

*PẶC!*

“…??!” *liếc*

“…?!!” *liếc*

“Như vầy là đủ rồi, Mukuro, hãy thâu hồi Súc sinh đạo ngay.” Mukuro liếc ngang, nhận ra bàn tay ai đó đang chộp mạnh lấy cổ tay cầm vũ khí của anh với sức nóng khủng khiếp. Không ai khác ngoài cậu ta.

-
-

Reborn thổi phù cái làn khói đang bay lên từ miệng súng sau khi vừa bắn ra một viên Dying Will, nở một nụ cười nửa miệng, hài lòng liếc ánh nhìn sang bên. Tsuna, với ngọn lửa Dying Will và X- Gloves Version Vongola Ring đang bùng cháy dữ dội *normal being human can’t see that flame*, chộp ngay bàn tay đang cầm vũ khí của Mukuro, rồi cất cao giọng, đầy phong cách chỉ huy giống hệt như một Boss thực sự.

“Hibari-san, Rokudo Mukuro, hai người mau hạ vũ khí xuống.”

“Jyuudaime!”

“Tsuna!”

“Khí thế lắm, Sawada!”

“Tsuna-kun!”

Nhưng, không phải ai cũng như cái đám đó *nói đám nhưng trừ Kyoko #_#”*…

“Sawada Tsunayoshi, nếu cản đường, ta sẽ cắn chết cậu trước tên khốn này.” Hibari không dọa suông, cánh tay cầm Tonfa xoay hướng, chĩa sang Tsuna.

“Hibari-san!” Tsuna nói rõ to một lần nữa. Bằng đôi mắt ánh cam đầy uy phong của kẻ kế vị Vongola, cậu nhìn chòng chọc, quét thẳng vào đôi mắt đen và xanh đỏ đối diện, giọng nói đầy uy lực khiến cho hai tên quái vật kia, kể cả mọi người trong lớp phải nín lặng không dám hó hé một câu. Đây mà là Tsuna sao? Tsuna vô dụng mà có thái độ điềm nhiên đến lạnh lùng như vậy à? Có lộn ko vậy, hử tác giả? *tui ko lộn, đó là pé pi 27 của tui đoá ^__^ phong độ ngất ngưởng ghê ta ơi!*

Cùng một lúc, Hibari và Mukuro ném cho nhau những cái nhìn chết chóc trước khi hạ vũ khí của họ xuống một cách bất đắc dĩ. Đứng trước ánh mắt rực lửa *ấy, everyone đừng có nhầm tưởng chỉ có Ryohei nhà ta biết nhả ra đạn lửa = mắt nhá @__@”* và cái giọng ra lệnh đầy quyền uy ấy *of course, sau khi xịt thuốc thơm để thử giọng mà*, hai người họ không thể phản kháng, như thể có một thứ ma lực đang trói buộc họ lại, cho dù họ có là Mây và Sương mù, những nguyên tố không đời nào lại bị bắt giữ. Vả lại, quan trọng hơn là hai người họ không thể làm gì để có thể phản kháng lại Tsuna dù chỉ một cử động nhỏ nhặt; nhất là Hibari, Cloud Guardian trôi nổi tự do tự tại, người rất ghét bị trói buộc, ấy mà cậu và Mukuro phải đứng yên tại chỗ, mắt dán chặt vào đôi mắt kiên quyết kia mà tuân theo mệnh lệnh tuyệt đối của Sawada Tsunayoshi: Bầu trời của họ.

End Hellish Days V.

~ Bạn dám đọc tiếp Fic này không? ~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:32 pm

Hellish Days VI: Hiểu nhầm đáng tai hại!!: Hiiiii!!!!! Confession?!

Part 1.


“Lũ động vật ăn cỏ dạo này nhanh tay thật!” Hibari thì thầm, có vẻ như đang muốn tìm một ai đó trút hẳn toàn bộ cơn giận lên, và đó là… “Sawada Tsunayoshi, ta sẽ cắn chết cậu thay vì tên đó.”

Thây kệ chuyện gì xảy ra, Reborn, ngồi cạnh Yamamoto, đun mớ hỗn hợp cafe lên, chờ đúng lúc để có được mùi vị thơm lừng, đôi lúc lại liếc chừng cậu học trò và Cloud Guardian đang lăm le một pha chiến đấu khác.

“Chết đi…” Nói rồi, Hibari xông tới như vũ bão, xoay tròn đôi Tonfa trong tay một cách đe dọa trong khi Tsuna vẫn giữ nguyên cái thần thái điềm đạm lạnh lùng, mắt nhắm lại chờ đợi, chuẩn bị tấn công…

‘Mi~do~ri~Tana~Biku~Na~Mi~Mo~ri~noo~~!!’ Bản nhạc của trường Namimori vang lên, Tsuna nhìn quanh quất chung quanh tìm kiếm, rồi chăm chú nhìn Hibari, rút ra trong túi áo chiếc DTDD đời Samsum mới nhất có gắn kèm chức năng chụp hình siêu nghệ thuật mới lắp *miễn phí*, đưa lên tai nghe.

“Được,… được rồi.” Nói gọn lỏn, cụt ngủn, Hibari gập đôi chiếc điện thoại lại cho vào bên trong túi, liếc Tsuna “Thứ động vật ăn cỏ như cậu nếu lần sau ta bắt gặp được, ta sẽ vặt trụi lông rồi cắn chết đấy...” *thêm luộc nữa đi, nghe nói mùa này ăn sống ko tốt cho stomach đâu* Hibari, một lần nữa, nhảy lên thành cửa sổ rồi lao đi mất hút.

“Dokuro Mukuro, anh làm gì ở đ…” Tsuna quay ra sau, nhân tiện hỏi lí do tại sao Mist Guardian lại đến trường, nhưng không biết tự bao giờ, anh ta và ba người hộ tống đã biến mất không dấu tích.

-
-

Giờ ăn trưa…

Lẽ ra cũng như mọi khi… bộ ba nổi tiếng *Dame- Tsuna, Gokudera cực cool, Yamamoto siêu sao* phải ăn trên sân thượng hay trong lớp học, nhưng hôm nay hình như đã có sự thay đổi đột ngột… cả ba người bọn họ đã dọn chỗ ngồi bất di bất dịch của mình mà lết cái thân lười ra bãi sân sau khuôn viên trường, dưới những bóng cây toả lợp hương hoa Sakura.

Trước đó, Tsuna đã phải suy nghĩ rất kĩ càng để biện lí do tránh né khỏi hai chỗ ăn quen thuộc kia. Và rồi cả bọn đã phải ôm đầu *trừ Yamamato*, bứt tóc mong có ý nào đó hay vọt khỏi đầu, cuối cùng cũng xuất hiện, lòi ra những phương án sau:

A, Lên sân thượng ăn như cũ, đá hắn ra. *hắn là Hibari, con quái vật khát máu vừa nãy đang ngon giấc trên đó*.

B, Nhân lúc hắn ngủ, tập kích, đem cái con sẻ chết bầm ấy đi nướng hay xào viên làm bữa tối cho Mẫu thân đại nhân và Juudaime. *chuyện này đời nào xảy ra >~<”*

C, Đánh thuốc mê hắn, đem đi bán đấu giá.


*Note: tất cả những ý trên đều là do Gokudera ngẫm hết, hai chàng kia không lòi ra được ý gì*

Gokudera gật gù, coi bộ chọn phương án cuối cùng là hay nhất, vừa tống khứ được con sẻ mất dịch kia, vừa thu được bộn tiền cùng một khoản lợi nhuận khá lớn, vừa đủ để bao thầu một chuyến du lịch đến Mafia Land lần II cùng Boss và Mẫu thân đại nhân, tất nhiên là không đời nào cho mấy tên điên khác đi theo kẻo vướng nợ.

Còn chuyện lớp học, Tsuna khắc khổ, nghĩ đến mà muốn khóc lên.

A, Vào lớp sẽ bị mọi người giết. * nguyên do classmates của pé 27 phát hiện những ng` gây ra vụ ẩu đả chết ng` vừa rồi là ng` wen của pé nhà ta ?__?*

B, Không vào, Reborn cũng giết. *@Reborn: là Đệ Thập của Vongola, ko dc fép bỏ trốn dù ở trong bất kì tình cảnh khó khăn nào!!!!!!!!!!!!- Dứt lời là Reborn tung cú liên hoàn cước sở trường vô mặt pé 27. Poor 27!*

C, Vào hay không cũng sẽ bị giết. *chốt hạ 2 fương án trên cộng lại*


Không như Gokudera, phương án nào cũng thật tồi tệ, đường thối lui cũng không còn, ông trời thật độc ác khi khoái chí hành hạ như vậy. Có lẽ giờ Tsuna đang ước rằng phải chi mình đừng sinh ra trên đời này thì tốt quá hay ông trời đã nhầm lẫn cho Tsuna ra đời sớm hơn dự tính.

-
-

Vào mùa này *tui ko bik là mùa nào nữa*, những cánh hoa Sakura nhẹ nhàng tung bay trong làn gió, thoáng qua thật khẽ rồi rơi xuống mái tóc tổ quạ những ai bên dưới chúng, nhẹ nhàng… từ tốn… hoa Sakura… phủ kín cả một góc sân tạo thành một tấm thảm êm mượt lãn mạn cho cái đám ba người đang ngồi xơi cơm trưa.

Cũng như những lúc sóng bước trên đường đi học, Gokudera cùng Yamamoto *đang hí hửng* tranh nhau vị trí bên phải cạnh Tsuna khiến cậu ta nhức đầu như búa bổ. Mà hình như Gokudera không thèm quan tâm tới phần ăn của mình, thời gian trong bữa trưa của cậu chỉ dành để chăm chăm nhìn xem tên bóng chày khùng kia có cử chỉ hay hành động nào thất thường với Tsuna hay không, còn Yamamoto, thường trực cái nụ cười thấy ghét, thản nhiên ngon lành xơi cơm trộn Sushi do chính tay mình làm ra hồi sáng.

“G- Gokudera-kun này, tớ nghĩ cậu nên ăn chút gì đi!” Tsuna nói sau khi ngó qua phần cơm trưa của Gokudera, chưa mất dù chỉ một cơm hay 1 chút mùi vị bên trong nó.

“Phải đấy!! Hey, Tsuna, ăn Sushi mực không?” Yamamoto vừa cười vừa nói, tay gấp một miếng Sushi bỏ vô hộp cơm của Tsuna, chưa hết, cậu ta còn mạnh bạo hơn, đút cho Tsuna ăn ngon lành.

Chia phần ăn rồi đút cái muỗng ko sạch ấy vô miệng Boss khiến gai ốc Gokudera nổi lên hết trơn, dựng đứng, giật lấy đôi đũa của tên bóng chày, chìa hết phần cơm của mình cho Tsuna, nói.

“Người hãy ăn cái này đi, Jyuudaime, rất tốt cho sức khỏe đấy!”

“Cám ơn, nhưng tớ…”

“Hey, Takeshi …” Mấy tên thành viên của CLB Bóng chày kêu lên phá đám “…đến đây bàn chiến lược mau, chúng ta phải chuẩn bị cho mùa giải sắp tới nữa.”

“Oi, oi, thiệt là… Xin lỗi nhé, Tsuna, Gokudera, tớ phải đi đây.” Nói xong, cậu ta khuất hẳn đằng sau đám đông bên kia.

“Xì… đi khuất mắt cho rồi!” Gokudera khịt mũi, không ngờ sắp nữa chính mình phải sắp phải bye- bii…

“Gokudera-kun… Gokudera-kun…” Thêm một tiếng gọi khác nữa, nhưng lại là tiếng của các cô gái hâm mộ Gokudera bên kia trảng cỏ “Đến đây ăn cùng bọn tớ!”

“Lại mấy cô phiền phức đó! Ta ăn thôi, Juudaime, kệ họ.”

“Gokudera-kun…” Các cô vẫn gọi.

Tsuna, rảo mắt nhìn các cô gái Nami vẫy vẫy tay gọi, rồi đảo qua nhìn Gokudera (hậm hực hơi bực mình), rồi thấp giọng nói.

“Gokudera-kun, tớ nghĩ cậu nên đến chỗ họ đi!”

Bất giác quay đầu, Gokudera nói “Nhưng… Jyuudaime, lỡ người…?”

“Không sao đâu, tớ có thể tự lo được mà! Vả lại, cậu mà không đi thì bọn họ sẽ thất vọng lắm. Tớ cũng đang muốn ở một mình, mọi việc khác nhờ vào cậu đấy!” Tsuna cố ý nói dối, thật lòng thì cậu không muốn Yamamoto đi mất hay Gokudera đến ăn trưa cùng các cô gái kia… nhưng vì lí do gì thì ngay cả cậu không hiểu hiểu rõ nữa.

‘Là cánh tay phải của Boss, biết cách giao tiếp nhã nhặn với phụ nữ là một điều quan trọng tối thượng…’

Đầu Gokudera ong ong nhớ đến những gì Reborn nói trước đó, vội xăn tay áo lên, cười tươi rói trước sự tin tưởng của Tsuna.

“Nếu Jyuudaime đã nói thế thì…” Cậu ta ngồi dậy, phủi sau quần rồi cố chỉnh tề lại quần áo ngay ngắn, vụt chạy đến chỗ các cô với phong thái của chàng hoàng tử, nhưng rõ ràng cái gương mặt cậu ta thì phản đối chuyện đó. Nhưng mấy cô gái đó có để tâm đâu, họ còn sướng lên, reo to.

“Gokudera-kun nổi giận trông cool quá…”

“Tuyệt vời!”

“Đây này, cậu ăn phần cơm của tớ đi!!”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:35 pm

Part 2.

Giờ Tsuna ngồi nghỉ một mình, dưới những tán cây rợp bóng mát quá là to lớn rậm rạp đến nỗi không có lấy một chút ánh sáng nào rọi xuống cả, buồn thiu… hoa Sakura vẫn cứ rơi… chán nản… rồi lại bị thổi tung lên cao, rơi lần nữa…không có bất cứ ai đến… bay bổng…

Yamamoto và Gokudera đã đi hết, cậu ngồi hít thở bầu không khí mát rượi này một mình, có vẻ như hơi cô đơn chút tẹo. Như để xoá hẳn sự u ám buồn tịch đó, Tsuna đứng lên, quyết định đảo vài vòng quanh những hàng cây, hi vọng sẽ mang lại chút gì đó thư giãn gân cốt.

Nhưng đột nhiên cậu mang trong mình một cảm giác rất đáng ghét khi nhắc đến, cái cảm giác bị ai đó soi mói quan sát bởi những con mắt mà cậu không nhìn thấy…

Vụt chạy đi như bay, dù Sakura vẫn rơi trên đầu dày đặc đáng ngờ, Tsuna đâm đầu vào một người không ngờ đến, và bất ngờ, cậu nhanh chóng bị hắn ôm chầm lấy như một chú thỏ con bị sa bẫy.

“Oyaya… đi đâu thế, Vongola Juudaime.” Một giọng nói lãnh lẽo đột ngột dội xuống từ bên trên đầu Tsuna khiến cậu giật bắn mình, lông tay dựng hẳn, ngửa mặt ngó lên.

Cái giọng này… không lẽ… cơn ác mộng đứng hạng thứ ba ngoại trừ Reborn *quán quân* và Hibari *á quân*? Là anh ta? Không phải chứ, trời đất ơi! Đây là mơ chăng? Nếu đây là mơ thì, Chúa ơi, xin hãy cấu má con thật mạnh để con biết được đây có là giấc mơ mà con không mong đợi không? *Owowowowowowowowowowowowowowowowowow! Dừng lại Chúa ơi, con đau quá!* Đây ko phải là mơ rồi, má ơi!

Giống như một oan hồn chết cháy thình lình hiện về, Mist Guardian đứng yên làm điểm tựa cho lưng Tsuna, vẫn đồng phục trường Kokuyo, đường chẻ mái zíc zắc cùng cái búi tóc ngộ nghĩnh hệt trái thơm *nói ra thì tui khoái canh thơm lắm, YUMMY >__<*, cặp mắt hai màu rọi xuống con ngươi cậu: một màu đỏ tựa sắc máu,…

Nhưng không thể phủ nhận: sắc đỏ của máu quả đúng là màu tuyệt đẹp nhất. Red [màu đỏ], thứ màu biểu trưng cho sự nồng nhiệt, đổi thay, nguy hiểm, mặt trời và… máu. Là màu sắc ngập tràn cảm giác lo âu… màu mắt đỏ như máu của Mukuro…


… quạnh hiu,… suy nghĩ xấu xa,… lòng căm thù sâu sắc,… bóng tối trong đêm…

…Một màu xanh, Blue [xanh lam]… màu sắc của hy vọng, sự quyết đoán và điềm tĩnh. Sự tồn tại vô nghĩa như ko tồn tại… trái tim trống rỗng tựa bầu trời xanh…


… chúng xoáy nhanh khiến cậu không tài nào dứt ra được.

“M- M- Mukuro? Là anh?” Tsuna rên rỉ, mặt cắt không còn giọt máu, lưỡi líu lại. Có lẽ cho đến chết cậu không bao giờ quên cái ngày chạm trán rượt đuổi lòng vòng với Mukuro ở Kokuyo Land. Nếu hôm đó dòng máu Vongola trong cậu không thức tỉnh cùng với X- Gloves, chắc chắn cậu đã bị bỏ xác tại nơi đó rồi. Cái khoảng khắc đó kinh hoàng đến mức bây giờ gần như những đêm sau đó, đêm nào Tsuna cũng mơ thấy trận chiến kinh hoàng với Mukuro và khi thức giấc đến cả trăm lần, cậu mới nhận ra người mình ướt đẫm mồ hôi; đôi khi đau khổ bắt gặp mùi gì thum thủm như thể cậu đã tè ra quần trong khi ngủ.

“Thả tôi ra mau, Mukuro!” Tsuna giãy nảy, ta toáng lên, phản ứng vô cùng quyết liệt. Khi không còn duy trì trạng thái Dying Will, sức lực cậu ta coi như gần bằng zero, ngay cả một con thỏ cũng có thể bắt nạt cậu như chơi. Nhưng trong tình hình này, thỏ không đến, mà thay vô vị trí đó là một kẻ nguy hiểm quái đản.

“Kufufu… cậu làm ta cảm thấy rất thú vị, Sawada Tsunayoshi!” Mukuro cười nhạo, thích thú nhìn vẻ mặt hốt hoảng của Tsuna.

Lắc đầu, nghẹn thở, Tsuna thốt mãi mới thành lời.

“Dẹp cái trò đùa ngớ ngẩn này đi! Và làm ơn đừng có lảng vảng ở trường tôi nữa…” Cậu đưa mắt lo lắng nhìn quanh bên kia sân, một đám học sinh chen chúc lại thành đám, cười khúc khích, rù rì chỉ trỏ, mà Tsuna biết mục tiêu họ đang chỉ là nhằm vào cậu và cái tên đứng sau lưng mình.

Nhưng Mukuro bỏ ngoài tai những lời ấy, thích thú đưa một ngón tay lên vuốt nhẹ má Tsuna, ghẹo “Kufufu… cậu lo cho tôi à, Vongola Juudaime?! Đừng lo, tôi không làm gì cậu đâu!”

‘Hiiiiiiiiii!!!!!! Vậy cái hành động này là gì?!’

Cậu nói.

“Mukuro, yêu cầu anh bỏ tôi ra, nếu Yamamoto và Gokudera mà thấy anh thì sẽ có chuyện cho xem!” Tsuna cáu gắt, mặt đỏ au đi như trái cà chua chín tới sắp phải thu hoạch.

“Kufufu… nếu không thì sao?!” Mukuro cười, hôn nhẹ lên bàn tay Tsuna khiến cậu bất giác rùng mình, vùng vẫy khỏi vòng tay mạnh mẽ ấy “Cậu không thoát khỏi tay ta đâu!”

‘Hiiii… cứu tớ với! Có ai không, làm ơn, Reborn hay Hibari-san cũng được, miễn là đến đây mau!’ Dùng dằng mãi mà không xong, Tsuna đành đến nước cầu cứu. Nụ hôn đầu tiên của cậu trước đó đã bị cướp mất bởi Chrome, dù rằng đó chỉ là nụ hôn xã giao, nhưng với cậu, đó là một cú sốc lớn. Giờ, cậu lại quay lại bàng hoàng với nụ hôn thứ hai…. mà được hôn bởi đôi môi của một người con trai này mới chết.

Sượng sùng, Tsuna chỉ còn biết lắp bắp.

“Mukuro, thật ra… anh có ý gì?”

Phì cười, Mukuro nói.

“Oyaoya… đừng giả vờ chứ, Vongola Jyuudaime. Đừng nói là cậu đã quên những gì ta đã nói với cậu trước đó đấy!”

‘Trước đó??! Mukuro đã nói gì vậy hả trời?!’ Tsuna túa mồ hôi đầm đìa như tắm, thở dồn dập như muốn đứt hơi.

“Tsunayoshi-kun! Tại sao cậu ko nhanh chân lên…!”

End Hellish Days VI.

~ Bạn dám đọc tiếp Fic này không? ~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:41 pm

Hellish Days VII: Bộ Yaoi 20 phút, phần thưởng cho vở kịch “xin hãy lấy anh!- Phần I”


Part 1.


“Tránh xa Jyuudaime ra, tên khốn khiếp!” Gokudera đã quay lại giải vây, chạy bắn về phía Boss của cậu, ôm chầm giật phăng lấy Tsuna như một gói đồ cóc nhái và né cẫng tên kia càng tốt chừng nào hay chừng ấy “Sao ngươi dám cả gan bắt cóc Jyuudaimehả? Có ta ở đây, tên khốn đừng hòng chạm đến dù chỉ là một tay lên người Jyuudaime!”

“G- Gokuderakun?!” Tsuna vui mừng, reo lên.

“Jyuudaime, người không bị thương chứ?” Quay đầu ra sau, cậu ta hỏi Boss, tay xì ra tá thuốc nổ “Xin hãy tránh xa tên đó ra!! Có trời mới biết hắn sắp giở trò gì gây nỗi đau sầu cho người?”

‘Hiiiiiii?! “Nỗi đau sầu”?! Cậu nói thế nghĩa là sao, Gokudera-kun?’

“Kufufu… cậu nghĩ cậu có khả năng đánh bại ta à, Gokudera Hayato?” Mukuro đưa tay lên trán, cười to.

“Không thử sao biết!”

“Tsunayoshi-kun, tạo sao…!!?”

“D- Dừng lại đi, Gokudera-kun, chúng ta đang ở trường học, lỡ…” Tsuna toát cả mồ hôi, cố gắng ngăn không cho Gokudera nổ banh sân trường kẻo một tên quái vật khác ngoài Mukuro sẽ đến ngay tức khắc vì ngôi trường thân iu của ổng có mệnh hệ gì, còn kẻ quấy rối kiếm chuyện thì vẫn điềm nhiên cười, khinh thường chăng? Hay khoái chí... OK!

“Tsuna…!” Yamamoto chạy đến, khựng lại đôi chút, rút ra thanh kiếm gỗ sau lưng… rồi vung thành một đường tuyệt đẹp nhanh như chớp. Thanh kiếm liền biến đổi, trở thành một thanh Katana sắc vô cùng, ánh thép sáng ngời loang loáng như gương, trông nó còn bén hơn cả dao lam hàng hiệu của hãng Midiyera vừa mới tung ra thị trường hôm kia…

Mọi thứ chỉ diễn ra trong chớp mắt, kiếm pháp Shigure Souen Ryuu, thức tấn công thứ 7, Shibuki Ame *thuỷ hoa tứ vũ- mưa tưới bốn phương* vạch ra trong không gian trầm lắng romantic những đường sắc nét như cuồng phong bão tố cấp 12, nhằm thẳng ngay Mukuro xông đến tới tấp… Ôi, không, không phải nhằm ngay Mukuro bởi vì…

*Xào xạt! Xào xạt!*

Sau khi hạ lưỡi kiếm xuống, tất cả Sakura trên đầu Tsuna bắt đầu rụng lả tả, và như có một quyền lực siêu nhiên đang điều khiển ngọn gió, hất tung những cánh hoa tung bay lên xuống, uốn lượn nhiều vòng: tròn, xoắn, zic zắc… tạo thành một vũ điệu của một cơn mưa Sakura rồi rơi xuống ngay bên dưới chân TsunaxMukuro tạo thành một dòng chữ: “TRĂM NĂM HẠNH PHÚC.”

*Rắc! Phịch!*

Một nhành Sakura đã được tỉa tót gọn gẽ, cực kì chuẩn mực dưới mắt của các nhà bình phẩm nghệ thuật dưới thức Shibuki Ame, nhẹ rơi xuống ngay chóc lòng bàn tay Tsuna trong sự ngỡ ngàng của hai người bên cạnh trong khi Yamamoto vác thanh kiếm *đã trở về nguyên trạng* lên vai gõ gõ nhịp.

Im lặng một hồi, họ đưa nhau những cái nhìn kì quặc khó hiểu, những dấu chấm hỏi nổi cộm lên trên đầu càng lúc càng nhiều, và nếu chúng không phải là đám chấm hỏi mà là củ cải thì với số lượng của cả ba người cộng lại thì đã có thể làm được một dĩa Kim-chi ăn đã đời trong ba ngày.

“Hiiiiiiiiii~~~~~~~~~~~~!!!!!!!!!!!!!!!! Y- Yamamoto, nhánh Sakura này là sao?” Cuối cùng thì Tsuna là người đầu tiên phá vỡ cái cảnh im lặng kéo dài suốt cả thế kỉ này, cậu bàng hoàng hỏi.

“Oi, oi, Tsuna, nếu muốn Confession diễn tiến êm đẹp nhằm lấy lòng trái tim yêu kiều kia, hãy tặng chàng ta với một nhành hoa với chút ruy băng trắng cho thêm đôi phần lãn mạn. Chỉ tiếc là tớ chỉ có thể giúp cậu phần hoa. Gokudera, tớ nghĩ cậu đã cản trở hai người bọn họ rồi đấy.” Cậu cười hớn hở với Tsuna, rồi quay qua vỗ lưng anh bạn đang cầm mớ pháo hoa đang bốc khói xì xì, tay run run liên hồi.

‘Hiiiii??! Yamamoto, chuyện này là thế sao? Confession?! Với ai? Đừng có nói là…’

“Hey… hey, tên ngốc bóng chày Yamamoto, cậu nói nhăng cuội gì với Jyuudaime vậy hả?” Bằng một ánh mắt nghi ngờ, Gokudera hỏi.

“Y- Yamamoto, tớ rất mừng vì cậu đã đến để giải vây cho tớ. Nhưng, hình như cậu đã hiểu lầm rồi!” Tsuna cố gắng giải thích. Tuy trong thâm tâm cậu đang mừng thầm vì đã có người thực sự đến cứu cậu khỏi cái vấn đề nan giải này. Nhưng… Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này hả, trời đất quỷ thần ơi! Yamamoto đã thật sự… thật sự hiểu lầm chuyện này quá đỗi trầm trọng rồi… phải mau giải thích thôi. Những gì Mukuro vừa làm không phải… không phải… không phải là tỏ tình… chuyện này không đời nào lại xảy ra, KHÔNG THỂ NÀO, CHÚA ƠI!

“Huh, vậy… là hiểu lầm sao?” Yamamoto nhìn chòng chọc vô gương măt tươi cười tràn đầy ánh nắng mùa xuân của Mukuro, bắt gặp nụ cười hài lòng của Mist Guardian, cậu ta phân trần “…nhưng… rõ ràng là vậy mà. Ahaha, chỉ là hiểu lầm… đáng tiếc thật!” Vì lẽ đó, vẻ mặt Yamamoto cho thấy chút thất vọng, xụ mặt xuống. Mấy lời cuối đó của cậu ta cứ như là những lời độc thoại nội tâm được soạn thảo dành riêng cho chính mình.

~Cái này ai muốn đọc hay không là tuỳ, nếu không mún thấy sama bị gán vô mấy cái vụ tưng tửng thì đừng có ngó… dzọt lẹ…~


Sau khi bàn bạc về chiến lược cho những trận đấu bóng chày sắp đến, 80 cùng những người khác chia tay, đường ai nấy đi, mặc xác nhau. Và rồi, một cách tình cờ, nhóm của cậu đã gặp gỡ với các Sempai của khoa Kịch, và chứng kiến một bộ film 10 phút đầy romantic+tragedy. Qua lăng kính lãn mạn mà 80 cùng những thành viên trong đội bóng chày vài thành viên của CLB kịch, mọi chuyện trước đó đã diễn ra như sau:

Pé 27, cảm thấy lòng thật trống trải, con tim như ngừng đập khôn nguôi… Người ấy thật sự đã quên đi lời ước hẹn năm xưa ư? Không? Người ấy sẽ đến đây, anh đã hứa như vậy… dưới gốc cây Sakura này, hai chúng ta sẽ cùng âu yếm trong những vòng tay nồng ái… chứ không như cái bọn bạch tuộc dùng mấy cái vòi quấn vô nhau rồi phun mực ì ì…

Người duy nhất tôi yêu… anh sẽ không đến ư? Phải chăng anh đã quên lời hẹn ước?

Nỗi thất vọng lan tràn khắp người pé 27 nhà ta, cậu lật đật chìa đồng hồ trên tay ra. Nó là món quà mà anh đã tặng cho cậu như lời hẹn ước lứa đôi, giờ nó như muốn nói: “Đã quá giờ rồi, tôi đi cua gái khác đây. Cậu hãy cứ ngắm cái đồng hồ cổ lỗ sỉ ấy đi, hàng chợ trời 400 yên một cái mà. Thích thì cứ lấy, nhà tôi nhiều lắm. Muốn nữa thì cho.”

Không biết có hiểu cái ngôn ngữ vịt cồ của cái đồng hồ đó hay không mà pé 27 đột nhiên vội bỏ chạy đi. Cậu nương theo làn gió, mong muốn bay đến một nơi thật xa… thật xa… một nơi mà anh ấy sẽ không bao giờ biết đến. Than ôi! Anh đã đi, anh không còn nuối tiếc gì về tôi nữa. Vĩnh biệt người mà tôi đã từng trao trọn cả con tim này, tình yêu đôi ta coi như chấm dứt, người hỡi!

Những cánh hoa Sakura trên những cành cây như muốn chia buồn cho một mối tình oan trái, theo những làn gió nhẹ, chúng rơi xuống xung quanh cậu bé đang thất tình đơn phương, tạo nên một cảm giác thật lung linh huyền ảo, chỉ tiếc cái lung linh đó không duy trì được lâu vì cái nắng mặt trời quá chói lọi, đã đuổi thẳng cẳng mấy cái chùm sáng lóng lánh mới vừa tạo ra.

Vạt áo pé 27 phất phơ bay trong gió, hầu như không đụng chạm phải một cánh hoa nào, những lại vướng sót trên mái tóc cậu vài cánh nhỏ, những cánh gần như đã lụi tàn lâu rồi…

Cậu bỏ chạy… trốn chạy một mối tình mà tên kia đã phủi bỏ như một cục nợ! Nhớ đấy, tôi sẽ tìm anh dù ở cùng trời cuối đất! Nhất định anh sẽ phải hối hận vì đã bỏ rơi tôi mà chạy theo gót con nhỏ làng chơi nào khác!


Được sửa bởi yuu_mukuro ngày Tue Sep 09, 2008 4:35 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:46 pm

Part 2.

80 cùng những người khác ngồi hẳn xuống mặt cỏ, núp sau một hàng cây, lén lút nhìn. Kìa, cậu ấy đang khóc vì đã bị người yêu bạc tình bỏ rơi. Nhóm hai người thành viên CLB Kịch rút ra một cái khăn tay, đưa lên mũi chùi chùi trong khi vẫn đang sụt sịt khóc lóc thảm thương cho cái số bạc bẽo của pé.

Sachiko- trưởng khoa kịch tuy có đôi chút ướt át như những người khác nhưng cô lại là người nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh hơn tất cả. Đằng sau cặp kính dày cộm lốm của cô là một đôi mắt lòe loẹt như con két, đang chiếu sáng nhằm hướng bên pé 27. Bất chợt, đầu cô nảy ra một ý, có kẻ ngu mới bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này, phải thực hiện ngay cái đó, thứ mà cô luôn muốn ao ước làm thử một lần trong đời cho biết mặt người khác.

“Himiko-chan, Takei-san… lấy camera ra mau! Nhất định chúng ta phải thu cho được cảnh này, và nhất định… phải dính được cảnh tiếp theo! Rõ chưa?” Cô ta ra lệnh, hướng cặp mắt vẹt liếc chừng mấy người đội Kịch.

“Roger! Sachiko-sempai, cô sẽ trả ơn cho bọn này thứ gì?” Cả bọn trong khoa Kịch nói, vẻ sốt sắng hiện lên trên mỗi gương mặt.

Đôi mắt vẹt dày cộm của Sachiko- rõ ràng loé sáng nham hiểm, nở nụ cười đậm chất Satan, đuôi lòi ra khỏi váy, sừng mọc dựng thẳng lên.

“Ok, một đoạn video Yaoi 20 phút *nếu có xảy ra*… Hài lòng chưa?!”

“Cứ vô tư! Tụi này Okie hết! Anh em đâu, sẵn sàng máy camera!” Vừa dứt lời, Takei lao nhanh vô mớ hỗn độn bên trong cái balô to cồ cồ trên lưng, lôi ra một cái camera cực kì vĩ đại được trang bị bởi những thanh cáp treo lẫn những chân trụ giúp thay đổi những hướng xoay.

“Phụ trợ ánh sáng, mau lên!”

“Đạo diễn, mau đến yểm trợ!”

“3…2…1… ZERO. Quay!”

… Khoa kịch hành động, với năng lượng đen tối bốc khói ngùn ngụt từ mấy cuốn băng Yaoi sắp sửa nhận được trong một tương lai không xa…

80 iu dấu, hầu như không nói gì, chỉ khi mấy người kia nói: “Không biết cái tên phụ bạc ấy có đến không?” hay đại loại “Tôi không thể để pé 27 vô tích sự đứng đó hoài như thế được! Phải ra ấy an ủi cậu ta thôi!” thì 80 lại gật gù tán thưởng, vẻ mặt thay đổi không ngừng tuỳ hứng theo kịch bản của một tay đạo diễn vô hình đang âm thầm dàn dựng tậm trạng éo le của nhân vật bộ film hiện đang được trình chiếu trực tiếp trước mắt mà cậu chỉ ngỡ trong xi-nê mới có.

Pé 27 bỏ chạy thật nhanh… nhanh lên… để có thể đuổi kịp cái tên chết bầm kia… Ôi, mẹ kiếp! Trời tru đất diệt tên lai căng phũ phàng vũ phu bạc bẽo yêu râu xanh chết dẫm bán dưa muối phụ bạc mất dịch ôn dịch chết cha mẹ kiếp #$&$*($^#%)@^$. Ô kìa, cậu buông lời chửi tục liên hồi ko dấu chấm fẩy, muốn hụt hơi.

*Bịch!*

Pé 27 đã va phải một bộ ngực âm ấm của ai đó, phải… ấm lắm, hên là nhờ những sợi lông nhạy cảm trên da mặt mịn màng cho biết đây là một mỏ vàng cao ráo đẹp dzai, tuy không mấy nhiều cơ bắp cuồn cuộn như cái tên phụ bạc trước.

“Hỡi công chúa yêu kiều, kẻ nào đã làm con tim thơ ngây kia tan nát thành… cải vụn vậy?!? *thơ ngây con khỉ, pé 27 chuẩn bị lộ đuôi cáo kìa =.=”* Ta nhất định không thể tha thứ cho kẻ nào cướp mất tình yêu, sự trong trắng của nàng chỉ trong một đêm để rồi phủi bỏ đi như một miếng giẻ rách ngoài chợ Campuchia buôn lậu. Nào, công chúa, hãy ở yên trong vòng tay này, ta sẽ ôm lấy nàng mãi mãi, tình yêu ta dành cho nàng sẽ là vĩnh cửu cho đến khi răng long đầu bạc.” Chàng trai ‘very handsome’ ôm chầm lấy pé 27 đang thút thít chùi nước mũi sau bài diễn văn quá ư là cảm động, văn chương từ cái miệng thúi tha của chàng bay bổng ra, trôi tọt ra bên ngoài rồi rơi rụng xuống đất làm phân bón cho cái mớ rễ cây thay vì phân đạm hay urê thời nay.

“Chàng… chàng là…?” Pé rơm rớm nước mắt, đinh dùng chiêu nước mắt cá sấu rồi đây T__T, “Ôi, hoàng tử đẹp dzai của đời em, chàng đã đến, em đã chờ chàng hai mươi năm tuổi xuân thì rồi, chàng có biết được điều đó không?” Rõ ràng là pé pi xạo xị, cậu ta vừa mới tròn 15 tuổi hồi hè mới rồi mà dám buông lời bốc phét của mấy cô gái kĩ viện. *tui sặc mất, ặc ặc... @__o”*

“Hỡi người yêu trong mộng của ta, ta cũng đã chờ cuộc gặp gỡ định mệnh này không biết bao nhiêu năm cuộc đời rồi.” Chàng Mukuro có đôi phần khiêm tốn hơn, nhưng dường như chàng muốn sắp nổ ra cái tin sắp tới “Nàng có đồng ý lấy ta không?” *mùi quá má ơi =”=*

“Nhưng…” Pé pi 27 nghẹn ngào trong làn nước mắt chem chép *cái này ngon lắm mừ nghen, tui tiếp thị hàng hoá lun*“Theo tục lệ quê em, nếu một chàng trai cầu hôn thì người kia phải tặng chàng một nhành hoa thay cho lời đính ước.”


Nhờ một cái loa mới tung ra thị trường mua sắm dành cho những bạn trẻ ăn chơi, nhóm của 80 đã nhanh chóng thâu băng được toàn bộ lời thoại trâng tráo đầy pha cảm động trời xanh giữa hai đôi lứa vừa yêu nhau do sét đánh ngang… ngực. Nhanh như tức thì, 80 đột ngột phóng tới cảnh nền phía trước, lia ngay một đường kiếm dao lam giúp đỡ đôi uyên ương kia thực hiện nghi thức cầu hôn cuối cùng. Happy ending.

Và đó là những gì Yamamoto được chứng kiến. Cậu tường thuật lại tất cả, kể cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất cho cái đám người đang ngẩn ngơ ngớ ngẩn.

End Hellish Days VII.

~ Bạn dám đọc tiếp Fic này không? ~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:54 pm

@: Gìư hãy relax chút xíu nào hot

Extra I: Vongola Jyuudaime đi ứng cử Tổng thống Mỹ.


Mại dzô! Mại dzô! chào

Tiệc sinh nhật 15 của pé 27, đang tưng bừng “hoành tráng“ tại Vongola HQ với sự hiện diện của rất nhiều quan khách *chủ yếu là dân Mafia* thì pé 27 tuyên bố cậu sẽ từ bỏ địa vị Vongola Jyuudaime để gia nhập chính trường Mỹ trong cuộc tranh cử Tổng thống nhiệm kì tới, choco lật đổ lão già ngay cả cháo cũng ko húp nổi: Geogre Bush. *sinh nhật dc tổ chức như Vongola Style, thua thì bị treo cổ hay tẩm thuốc độc, thắng thì dc cử làm thư kí cho pé 27 ~_~”*

Thoạt nghe, 59 cực lực phản đối vì cái ngôi vị Vongola Jyuudaime còn oai hơn chức Tổng thống, kệ xác nó là cái gì vì Boss nhà Vongola có rất nhiều vị thế trong mọi phương diện, luôn luôn độc quyền đứng đầu trong mọi lĩnh vực, cho nên cái chức Tổng thống đó chả là cái sá đinh gì hết, nói chung là so với Vongola thì nó chỉ là hạt cát giữa một sa mạc mông lung, cute ngay cả Chúa rớt rừ trên trời còn phải nể nữa skip *cái này ko có ý xúc phạm những ai theo đạo*.

Nhưng, khi nghe 27 năn nỉ ỉ ôi thử làm một lần cho bik người bik ta, xin xỏ 59 bỏ nghề giám đốc tiếp thị cho công ty ABC* *nghề phụ kiếm tiền cho Reborn-san ăn nhậu* note*: viết tắt của “Anti- Boys- Club: CLB chống bọn con trai”, dĩ nhiên là chống lại cái bọn guy Guardian khác như 18-sama+dứa-sama+ 80+Ryo+Bò ngu… đang thừa cơ tiếp cận Boss =_=”* để làm cố vấn chiến dịch tranh cử cho mình thì 59 đồng ý cái rụp, đuôi ngoe ngoẩy *như chó ấy, ko có ý xúc fạm fan 59 đâu ~_~”*. skip Và ngay lập tức *với tư cách cánh tay phải*, 59 cố vấn rằng 27 nguyên là một nhân vật Japan phản diện siêu siêu super nổi tiếng quá trời *Boss Mafia hàng đầu mà ^”^*nên có lẽ khó chen dzô tòa nhà Trắng *vì họ sẽ ko cho pé 27 vô, thay vào đó là công kênh cậu như thần hộ mệnh: “Muôn năm, muôn năm, xin Jyuudaime hãy chúc phúc cho chúng tôi!”* trừ khi mướn dc Reborn, một tên hitman “đầu to đít teo” no kiêm lun phù thuỷ chính trị Mỹ- làm quân sư cho.

Mại dzô! Mại dzô! roi

Haru coi cả 59, và chồng tương lai 27 *tự nhận* =_=”, là “hề tỉnh lẻ”, mượn chữ trong cuốn nhật kí trứ danh nổi tiếng vang bóng một thời kinh hoàng của nhà văn Luss có tựa là “Hãy cùng nhau sexy dù bạn đang ở phương trời nào, chúng tôi luôn hướng về bạn!” để gây áp lực cho những ứng cử viên khác. Kèm: “Tư vấn xin liên hệ Varia, gặp trực tiếp Boss”. Nhưng bất chấp sự phản đối lì lợm của Haru, 27&59 vẫn lao vào chính trường, quyết tâm trở thành ? “Tông tông tông Tsuna.”

Cả hai ng` bay tới Mỹ trên những chiếc Limo đời mới *nhờ 59 gắn thêm thuốc nổ dưới bánh xe làm phản lực bay lên trời* sing để gặp Reborn đít teo, cậu nhóc này khuyên 27 nên “tìm cái thằng biến thái đã nổi tiếng một thời: Luss” làm ứng viên phó Tổng thống. Thế là 59&27 khởi đầu một cuộc phiêu lưu mới trong chap sau với nhan đề “27 và viên thái giám nổi tiếng biến thái Lussuria.”

Tui xin hé lộ tập này sẽ kết thúc *một cách bi hài* với chữ “lên bàn thờ tổ tông”. á

Và pà kon cô chú bác thân thuộc gần xa láng giềng dc bik đừng mong tìm dc cái tập nào sắp tới như tui nói trên trển trong toàn bộ cái fic tui làm này từ đầu tới cuối, vì tui sẽ ko động tới cây bút trong những ngày tới, tui phải đi tu đây bởi tui mún tu thành chánh quả phổ độ chúng sinh :X *ý… phổ độ cho pé 27 dc bình an trở về sau chuyến ngao du 180 vòng quanh thế giới để tìm Luss, hêhêhêhêh…, coi bộ tui độ lượng hệt Quan Thế Âm Bồ Tát ghê ^”^ *… Nam mô A Di Đà Phật… Phổ độ chúng sinh… Sắc tức nhị ko, ko tức nhị sắc… Vô thượng thâm thâm tượng trưng pháp! Bách niên vạn hợp nan ngẫu nhiên. Ngã kim kiến văn đắc thụ nghiệp. Nguyện giải như lai chân thật nghiệp. Chúng sinh vô biên thề nguyện độ. Phiền não vô thề nguyện đoan. Pháp môn vô lượng thề nguyện tự. Tháp độ vô lượng thề nguyện thành… ^“^

The story above is a satire or parody. It is entirely fictitious!
(*chuyện trên là chuyện châm biếm hay chọc cười- hoàn toàn xạo xị! T_T”)


Được sửa bởi yuu_mukuro ngày Tue Sep 09, 2008 4:37 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 4:57 pm

Hellish Days VIII: Bộ Yaoi 20 phút, phần thưởng cho vở kịch “xin hãy lấy anh!”- Phần II.


Part 1.


“Kufufu… ta không ngờ trí tưởng tượng của cậu lại phong phú đến như vậy, Yamamoto Takeshi, Rain Guardian.” Mukuro thoáng nụ cười đểu cáng “Cậu… có những tay cận vệ thật đáng tin cậy lắm, Sawada Tsunayoshi.” Ghé sát mặt Tsuna châm chọc, để cậu ta có thể nghe được tiếng thì thầm, Mukuro tỉnh bơ nhỏ nhẹ khiến Tsuna luýnh huýnh đẩy anh ta ra nhanh đến không kịp thở, chưa khỏi chứng bấn loạn thần trí sau câu chuyện nực cười kia.

“Vongola, tại ko cậu nhanh chân lên và hứa với ta… Hứa rằng cậu… cậu sẽ trở thành…”

-
-

Hắn ép sát vào người Jyuudaime, phà hơi thở nóng hổi vô cái cổ trắng tần ngần của người, giọng đôi lúc nửa đùa nghịch, nửa thích thú. Tay Jyuudaime bị khóa chặt từ đằng sau, cả thân người đều bị ép sát vô ngực hắn. Má ơi, giờ chỉ còn thiếu cái trang “lột áo sexy” rồi XXX, YYY là giống hệt như trong mấy quyển Yaoi ngoài chợ =__=”.


Những hình ảnh “không mấy trong sáng” cách đây vài phút bỗng dưng từ chốn khỉ ho cò gáy nào vọt ra khỏi đầu Gokudera, cậu bắn người về phía Tsuna, số lượng thuốc nổ trên tay còn gấp đôi hơn lúc nãy, mặt tái xám.

“Cưng Vongola của ta, thề với trời đất này cậu đã ngự trị bên trong trái tim ta bằng sự nồng nàn trên môi kia.” Chàng trai tóc xanh búi theo trái thơm vờn nhẹ trên chiếc cổ trắng nõn nà của Jyuudaimei bên dưới với đầu lưỡi ươn ướt, rồi dần dần lướt lên, cắn nhẹ vào vành tai khiến người rên lên một tiếng khe khẽ.


Chưa thỏa mãn, anh ta cúi người xuống, hôn nồng cháy lên đôi môi hồng đào kia, trong khi bên dưới, Jyuudaime nằm im, tự nguyện cho phép chàng thanh niên ấy khám phá hết mọi ngóc ngách trong khóe miệng, rút cạn hết những hơi thở bên trong…


“ARGHHHHHHHHHHHHHHHH~~~~~~~~~!!!!!!!!!” Cậu ta gào lên thất thanh như một con dã thú, đập đầu vào mấu thân cây để xua tan đi… mấy đám khói hình ảnh không mấy lành mạnh đang chờn vườn hiện lên trước mắt ra khỏi cái đầu tội lỗi này.

“G- Gokudera-kun?! Cậu không sao chứ?”

“Xin hãy tha thứ cho tôi, Jyuudaime! Tôi không xứng đáng trở thành cánh tay phải của người nữa rồi!” Chìa cái đầu đẫm máu đang chảy ròng ròng tuôn như suối đổ từ vết thương trên trán, Gokudera xin lỗi Tsuna rối rít, đập đầu thêm vài cái nữa.

“Bình tĩnh lại đi, Gokudera-kun! Chuyện đâu còn có đấy mà! Goku…!” Tsuna bất giác hoảng hồn đến điếng người, ngưng bặt khi bắt gặp phải ánh nhìn sắc bén như dao cạo trong đôi ngươi của Gokudera, cậu im phăng phắc, nhưng mặt thì tái nhợt lại. “Hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! D- Dừng lại!”

-
-

Yamamoto, thoạt đầu đinh ninh ai đó ngoài Tsuna vừa lên tiếng, đến khi thấy Tsuna giật mình một cái, và không biết cậu ta trông thấy thứ gì mà mặt mày bỗng nghiệt ra như trúng thực, Yamamoto ngoảnh phắt ra sau, thấy rõ cái điều mà Tsuna hoảng sợ.

Và tất cả bộ mặt *trừ dứa-sama vẫn im lặng xem kịch nãy zừ @_@”* tự nhiên giống hệt nhau như đúc ra từ một khuôn, những thớ thịt hai bên má co lại, cứng như ngói như vừa ăn nhầm thứ đồ ăn kinh tởm Poison Cooking mà Bianchi vừa sáng chế ra.

Trước mắt cả đám, Gokudera, liệng phăng áo đi một cách… sexy khiến nó bay tuốt lên cao để lộ bộ ngực trần với… *Tsuna há hốc miệng khi thấy cái áo dính chặt vào nhành cây, chính xác như cái kiểu người ta móc nón vô một cái giá treo ^”^*. Bên dưới chiếc áo vừa mới liệng đi mấy giây là một khối thuốc nổ được Gokudera cột chặt thành một bộ giáp hoàn mĩ bao quanh ngực * *sặc*, má ơi, con chết mất, sexy!!!!!!*, trên môi ngậm cả tá thuốc nổ đang chuẩn bị châm ngòi, trông cậu ta “Bố già” ra phết.

“Ahaha, chơi trò trận giả hả?”

Mấy lời đó của Yamamoto càng khiến Gokudera điên tiết lộn ruột hơn, có vẻ như sắp nổ tung ra. Không thể nhịn cái tên ngốc này hơn phút giây nào được nữa, cậu lôi thêm một mớ thuốc nổ khác chực sẵn trên tay, những đầu thuốc lá trên miệng bắt đầu châm ngòi…

-
-

Đứng đối diện với cái bản mặt ngây ngô ngu hết sức của Yamamoto và nụ cười đểu cáng trên môi Mukuro, Gokudera toả ra sát khí ngùn ngụt *ngay cả mấy người ngoài cuộc cũng cảm thấy rờn rợn đến rợn gai ốc trên người*, khói bụi dày đặc bay đi tản mát khắp chung quanh 3 người trong cuộc *Tsuna bị cho ra rìa ^”^*, chúng bốc cái mùi tanh tưởi lên ngột ngạt cái bầu không khí vốn đã như vậy hơn bao giờ; sắc nhọn và gay gắt, lạnh lẽo,… chúng uốn lượn vòng quanh, mang theo mùi hôi thối của đám rác thải trong thùng và mùi vị của những thứ đã chết lâu ngày; và cũng không biết tình cờ hay ngẫu nhiên mà gió mạnh thình lình thổi tạt ngang qua vòng tròn tử thần, cuốn những chiếc lá vàng khô cùng những cánh hoa Sakura xoáy cuộn trên đầu. Thêm nữa, một cơn mưa nhỏ thình lình trút xuống chỉ trong 5 giây, rồi sau đó nhảy đến một trận tuyết lở đè phủ đầu, tất cả cứ như có bàn tay của ông cố tổ nội Thượng đế sắp đặt cho cuộc chiến thêm phần cao trào mãnh liệt giữa những con mãnh hổ rừng xanh.

“Hey, cái này y như trong film hành động giả tưởng nhỉ? O, khói này làm tăng thêm kịch tính còn gió thêm sự bí ẩn đúng không?” Yamamoto cười đến híp cả mắt.

“Kufuffu… thú vị lắm!” Mukuro cười tán thưởng.

“Mấy người làm cái quái gì ở đây hả?” Gokudera quát, quay ngoắt ra sau lưng.

Cách đây chừng mấy bước chân *được phòng thủ bởi một bức tường kiên cố ngăn chặn những chuyện không hay xảy ra sau khi trận đấu bắt đầu*, Ryohei tích cực đến hết mình *đang bốc lửa Hỏa diện sơn* quạt cái lò than rực lửa hồng cho nó bùng khói lên mù mịt, chút chút lại đút thêm than và mấy thứ linh tinh vô trỏng *bọc nylon đựng nước cống, cà chua thúi, trứng ung, giấy rác, cá chết sình…*, thậm chí còn cầm theo cả vũ khí sinh học *bọc mắm tôm, trùn chỉ chết, cá ươn…* ném tứ tung khắp chung quanh, và đôi khi rãnh rỗi lại quay sang chiếc quạt-mo-máy second-hand mới tậu dc ở chợ đen China, chạy hết tốc lực có kèm giá mạc 300$, chỉnh công suất gió thổi bay mùi khí tanh tưởi *mà Tsuna thấy cho đôi phần tăng thêm yêu khí* từ một chậu hải sản mực ống, cá biển mới ươn sình bụng lên…

“Quạt hết mình nào!!!!!!!!!! Ko những lạnh mà còn có mùi tanh nữa phải ko? Tối nay mấy thứ này sẽ làm một bữa hải sản ra trò đây!”

“Oni-chan, mau giúp em với!” Kyoko, đang cố hết sức cầm cái xẻng khá là nặng lên xúc một mớ tuyết dày rồi thảy vô mớ người đứng vòng tròn vũ điệu của bầy sói bên kia.

Phía trên,… phải, phía trên đó, Haru *nhân vật mất tăm hơi từ mấy chap đầu =_=” * đưa cặp mắt mơ hồ về một thế giới xa xăm với Tsuna, tay mân mê những cánh hoa trong giỏ mây quanh đeo quanh eo rồi thả chúng bay thật cao từ bên trên cầu thang cứu hộ của chiếc trực thăng mini bay hững hờ trên đầu mọi người. Cũng một phần nhờ gió phát ra từ hai cái cánh quạt mà những cánh hoa *như đã định sẵn* bay tứ tán, sôi nổi cuồng nhiệt như phong ba bão táp tạo nên một chiến trường mang vẻ rồ-mán-tịt quá mức. *theo cái cách mà ng` ta thấy trong mấy cảnh kiếm hiệp. Hai dũng sĩ đứng vờn nhau trong 1 cái vòng tròn, im lặng, gió to thổi, lá rơi, rùi… 1 giọt nước rớt cái *tách*… họ keng keng, bùm bùm, chéo chéo với nhau* ~.~”*

Thực hiện hoàn tất nhiệm vụ cao cả, Ryohei vung nắm đấm lên cao, ngay chóc chỗ mặt trời chiếu rọi, tung ra những cú đấm sở trường, lồng lộn lên.

“ĐẤM BOXING HẾT MÌNH NÀO!!!!!!!!! Lão sư Pao Pao& sư phụ Colonello bảo như thế này lực cú đấm sẽ tăng lên đáng kể! 1000 lần quạt/giây, 5000 hơi thổi lửa/nửa phút… Ê, đầu bạch tuộc, Mukuro, Takeshi, vô CLB Boxing đi!”

“Đồ khùng, đầu gì mà chỉ toàn chứa đậu hủ! Mấy con nhỏ ngốc kia làm gì thế hả?” Gokudera nghiêm giọng hà khắc.

“Haru muốn giúp đỡ Tsuna-san. Reborn-chan đã nhờ Haru làm việc này cho thêm phần kịch liệt… và thêm chút lãn mạn cho tình yêu nồng cháy với Tsuna-san.” Nói xong nguyên câu, nhắc đến cái tên của Tsuna, Haru đỏ ửng mặt.

“Tớ đến để phụ giúp Oni-chan và Haru-chan!” Kyoko vui vẻ nói một cách ngây thơ.

Còn Gokudera, cậu ta chỉ muốn nổ banh ta lông cái đám phiền hà kia ngay tức khắc, cái cách: làm trước nghĩ sau đã từ lâu trở thành phòng cách đặc thù của cậu ta rồi.

Giờ tất cả mọi chuyện sắp chuẩn bị trở thành một bộ film hành động thật sự, ko phải chơi.

Bầu trời đỏ rực tan tác thành từng mảnh và một lần nữa Tsuna lại đang đứng quan sát ba con quái vật trong tư thế chít chi ai đó bất cứ khi nào. Hai… à ko, ba người quần thảo nhau trên một cánh đồng nhuộm sắc vàng *trời gần xế chiều như 27 nghĩ nhưng thực ra là Ryo vừa kéo một cái đèn dùng trong sân khấu “cải lương chiều thứ 7” chíu rọi vô cả đám* trong tiếng kêu thê thảm của những con quạ đẫm máu *Ryo tưới xiro dâu lên mình chúng rồi thả bay* và tiếng rít trong gió của những chiếc lá vàng. Mặt đất như bùng cháy *trước đó đã đào vô số mấy cái hố quanh sân trường rồi bỏ than hồng vô. Nhưng chắc chắn là những cái hố đó- phải-dc-giữ-bí-mật trước kẻ-mà-mọi-ng`-bik-là-ai-đó-đó*, từ những hố rải rác phun lên những ngọn lửa xanh lè, đốt thành than những thân thể ko còn nguyên vẹn. *à, cái này nói cho rõ hơn là xác mấy con chim dc Ryo chấm xiro dâu trên trời sau khi hít phải sát khí từ mấy chàng sama, chúng đã rơi… rơi… rơi thành một bãi bầy hầy chuyên lên cơn động kinh liên hồi, kiểu như động kinh tập thể… rồi thành chim nướng xiro thơm phức lun. *ục, ọt, ọt*, nhắc tới là cái bụng tui đói cồn cào rồi. ITADAKIMASU!*


Được sửa bởi yuu_mukuro ngày Tue Sep 09, 2008 4:43 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 5:00 pm

Part 2.

*PHẠCH! PHẠCH! PHẠCH!*

Tiếng trực thăng hạ cánh càng lúc càng gần. Huhm, cha cố nào dám cả gan phá hỏng khung cảnh dễ thương này vậy hả? BĂM XÁC CHO HẢ GIẬN MỚI DC! HỨ! ÔI... ĐÓA LÀ... SAMAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!111

“Yo, Tsuna!” Một bóng người thò đầu ra khỏi bên trong trực thăng *cái trực thăng này ko giống cái chở Haru bởi đây ko phải là đồ chôm chỉa*, ngay bên trên gần cánh nhất là biểu tượng gia huy của một con ngựa vàng, trông rất quen. Tsuna, phải nhướn mắt hết đô mới nhìn rõ được cái bóng trên cao, xui làm sao là người đó đứng ngược lại với hướng mặt trời đang chiếu, tối òm mặt mũi, thách ai nhìn rõ. Nhưng khi chiếc trực thăng đáp gần như chạm đất, Tsuna mới nhìn rõ, tay dụi dụi mắt, ko tin nổi.

“D- Dino-san!?” Tsuna mở to mắt ‘Sao hôm nay tất cả mọi người lại tập trung thành một đám hổ lốn tại trường vậy trời?!’

Ông trời ác ôn quá, chơi đùa cuộc đời con người ta như thế mà ko bik hổ thẹn sao?... híc híc… ~_~” Hết Lambo cầm dao rượt, Bianchi đầu độc bằng Poison Cooking, Reborn cho chạy lon ton trước cổng trường với cái quần đùi, bị Hibari-san cắn chết trong sáng này, Mukuro thì lại… kiss…*Tsuna lắc đầu, phủi phủi cái ý nghĩ này như đuổi muỗi*… quỷ thần thiên địa ơi, ông trời giờ bộ mù lòa đến nỗi ko còn một con mắt dự phòng nào sao hưh, ko có mắt thì làm ơn tới bệnh viện gắn mắt giả để rãnh nợ mà xem con chịu khổ trước sự đày đoạ khổ sai của người này! Ko… ko… ko… KOOOOOOOOOOO!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!... TÔI KO MUỐN NHƯ THẾ! Sao cuộc sống của tôi lại bất bình thường như thế này!

Một… hai… ba… bốn… mười…. mười một… mười ngàn… Nội chỉ trong một buổi sáng lẽ ra rất yên ả như những người khác, Tsuna ko thể đếm nổi mình đã than trời đã bao lần rồi, số lượng than vãn càng lúc càng tăng, chỉ tí nữa thôi là mấy ngón chân cũng ko đủ cộng lại, và có lẽ những chuyện khùng ba láp như thế vẫn chưa thể nào kết thúc đâu!

“Tsuna!” Dino bước ra từ trên bậc thấp trên trực thăng êm ru như mới mọc thêm cánh *để đề phòng bất trắc rủi ro, Romario đã thủ sẵn một đám đàn em mới độn thổ từ dưới đất lên, đội đầu Haru khiến cô bé thét lên kinh hãi, cứ tưởng có kẻ nào biến thái định cướp mất sự trong trắng mà lẽ ra cô bé chỉ dành trọn cho 27*. Anh tiến gần cậu em trai, vịn vai cậu, hớn hở nói.

“Em làm anh bất ngờ thật, Tsuna! Ko ngờ lại có ngày em lại đồng ý kế vị Vongola Jyuudaime! Anh rất mong chờ đến lúc đó!”

‘Dino-san nói gì vậy trời!’ Lại than trời lần nữa, lần này hình như là lần thứ 14.300 rồi * *wait a sec!* để tính lại, 1… 3… 7… 1.866… hình như là lần 15.000 thì phải, sr vì đã đếm nhầm! ~_~” *

“Romario, mọi thứ chuẩn bị xong chưa?”

Ông già thuộc hạ có gương mặt phúc hậu đang căn dặn đám đàn em gì đó, vội quay sang cậu Boss trẻ khi nghe tiếng anh gọi “Vâng, Boss. Tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn chờ Đệ Cửu và những vị khác đến thôi.”

“Được.” Anh quay sang Tsuna *đang hoá đá từ này giừ*, nói “Cố lên nhé, Tsuna! Đây sẽ là bước ngoặc lớn nhất đời đó, chớ có bỏ qua!” Dino cười… cười… một nụ cười chói lọi tới mức mấy cái răng sáng chóe lên trong một khắc.

Trong khi đó thì Tsuna ngớ người, ko nhận thức được chuyện gì đang diễn ra. Cái gì mà Đệ Cửu, cái gì mà khách quý… tôi ko hiểu gì hết… Tôi ko muốn dính líu đến Mafia…

Bằng một nỗ lực ko ngờ, Tsuna bật hỏi dù biết sức lực gần như cạn kiệt *sau mấy vụ shock quá nặng nè đối với một cậu bé còn đáng tuổi có thể… lót tã >__<”*. Có vẻ như qua mấy cú shock đó, chúng đã tiếp thêm sức mạnh cho Tsuna, ko phải để tranh đấu tránh né mấy vụ bất phi lý đó mà để… hỏi cho ra lẽ rùi… dzọt càng nhanh càng có cơ may sống sót.

“D- Dino-san, em ko hiểu? Chuyện gì đang xảy ra?”

“À! Chuyện là thế này… hôm nay Vongola sẽ…”

“Kufufu fu…”

Chưa dứt hết trọn lời, câu nói của Dino đã bị tiếng cười của Mukuro lấn át. Anh nhướn mày lên, tay nắm chặt sợi roi của mình.

“Vongola Jyuudaime, ta phải đi đây!”

“Khoan đã, Rokudo Mukuro! Ngươi phải ở lại vì….” Vẻ miễn cưỡng hiện lên trên gương mặt Dino, một nửa anh ko muốn cho Mukuro đi, mặt khác lại muốn đá cho tên đó cút xéo đi chỗ khác. Và cái tâm trạng này gần như là xấp xỉ với Gokudera *đang làm cái vẻ mặt hầm hầm bên kia, miệng quát thét ra lửa đôi co với Haru*.

“Kufufufu… ta nói rồi! Ta ko muốn nhúng mũi vào chuyện nội bộ của bọn Mafia. Lý do ta đến đây là vì ta nghĩ đây là một cơ hội tốt để chiếm hữu được thân xác của cậu, Sawada Tsunayoshi…”

‘Anh ta vẫn nói dối như lần trước!’

Ngưng bặt một chút cho tạo hiệu quả trầm trọng, quả nhiên, Gokudera tức trào máu lên não, khói bốc lên xì xì, nhào ra trước tấn công Mukuro nhưng xui là lại bị Yamamoto kèm chặt lại, cậu ta giãy nãy, quẫy đạp chân cẳng liên hồi. Nhờ thế, Mukuro nói tiếp “Hẹn gặp cậu khi khác, Vongola! Nhớ… đừng có chết trước khi ta lấy được cái thân xác của cậu đấy!”

Nói là làm, Mukuro chìm dần trong một làn sương ảo, biến mất hút một cách ngoạn mục trước cả đám đang đứng trân trối vô cái chỗ mà Mukuro từng đứng.

‘Hiiiiiiiiiiiiiii!!!! Quên mất! Mình đã quên hỏi chuyện mà Mukuro đã nói lúc nãy! Mà mình đã hứa gì với anh ta nhỉ?’ Suy ngẫm thật lâu nhưng ko tài nào nhớ dc, Tsuna đành pó tay, quay phắt sang bạn bè mà ko biết rằng chính điều hứa với Mukuro sau này sẽ dẫn đến một kết cục bi thương mà ko ai mong muốn…

“Tsunayoshi-kun… tại sao cậu ko nhanh chân lên và hứa với ta… Hứa với ta… Hứa rằng cậu sẽ trở thành một nửa khác của ta. Nếu làm thế… ta sẽ lắng nghe những gì cậu nói,… ta sẽ làm bất cứ điều gì cậu nói… bất cứ… điều gì cậu yêu cầu… Tsunayoshi-kun…”

End Hellish Days VIII.

~Bạn dám đọc tiếp Fic này ko?~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 5:11 pm

@Hãy cùng nhau bệnh hoạn dzới Extra II nào mọi ng` :X

Extra I: Bàn tròn KHR.
By Alone_fate
~MC của buổi này là tui, Alone_fate của tuần báo Mafia MTV News.~
*Báo trước, đừng có chết ngất vì… nụ cười ngây ngất cuối Extra!!! ^”^*


Part 1.

_Alone: Alô alô 1…2…3…4… choco Chúng ta nhập đề lun nhé? Chuyện gì sẽ xảy ra trong những Chap “Hellish Days” tiếp theo?

_Tsu: Ko bik nữa… *lúng túng*. Tôi chỉ muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt. Nghe nói cô cũng mời cả Hibari-san *khiếp đảm* á và Mukuro *rùng mình* đến?

_Alone: Vô tư đi, pé 27. Tui mún coi hai sama của mình đánh lộn một trận sống mái hệt trong Chiến tranh các vì sao hay Đế chiến thứ hai tựa bom hạt nhân nguyên tử. Một rừng ko thể có hai hổ! Dc vậy thì dễ thương biết bao! Cái kết thúc mà tui thik đại khái giống như Harry Potter skip or D Gray Man, trong đó có chiến trận hoành tráng diễn ra với các đoàn quân đánh nhau tưng bừng, ng` khổng lồ quăng những chiếc xe hơi vô dân Muggle, Snape tóc đen sì, răng khểnh tung ra những lọ thuốc độc gây mọc tóc cho những tên Tử thần Thực tử hói đầu; phe chánh bên DGM thì có các Exorcist và những ng` khác lo việc hậu cần! Và rùi lính binh chủng Mỹ đổ bộ!

_Giám đốc trường quay F9 (GDTQF9): Cái này ko fải “Fan Club những kẻ biến thái film ảnh anime hay Hollywood” Alone_fate à! strees

_Alone: Sorry, xí lộn. E hèm! *quay sang ông đầu hói bên trái*. Quý ngài nghĩ sao nếu pé 27 và những ng` bạn của cậu ấy chết trong những chap sau?!

_Ông cố tài trợ hàu phóng (OCTTHP): Một công viên giải trí “NHẢY LON TON CHOI CHOI Ố LÀ LA HẾT MÌNH” *dài khiếp* do tôi đứng tên trên đất khách Hollywood sắp dựng lên, nếu 27 và ng` khác chết thì thiệt là u ám! lạy

_Muku: Kufufu no fu… sing Vongola, chúng ta sẽ cùng nhau đàn đúm hẹn hò ở khu giải trí nghĩa trang Nami!

_Tsu: HIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII~~~~~~~~!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! á

_Hiba: Ta sẽ cắn chết kẻ nào gây rối trật tự dù đó là ở nghĩa trang Namimori. :X

_Tsu: H- H- Hibari-san~~~~~~~~~~~?!?!~~~~~~~~~!!!!!!????

_Muku: Kufufu, muốn đánh nhau giữa trường quay F9 huh, Kyoya?

_Tsu: Đ- Đừng! Đang lên truyền hình mà!

_OCTTHP *bỏ ngoài tai*: Nếu fic [KHR] Vongola 10th’s Hellish Days toàn chuyện tối tăm u uẩn thì liệu nó còn dc coi là tác fẩm Mafia của cô hay ko?

_Alone *phớt lờ 2 sama, thấy mừ đau lòng vì làm thế, con tim tan nát U_U” *: Tui hy vọng vậy. Nó tối tăm, u uẩn, và sẽ có một trận chiến kịch liệt giữa ác & thiện. Nhưng nếu pé 27 ko chết thì… cũng thiệt là kinh hoàng. Thử lùi lại thời gian tí xíu coi, vd ông là tác giả một cái fic, và ông viết một câu chuyện về một cha nào đoá, ông viết cho đã đời sướng tay, viết cho đời cha ấy khốn khổ, rồi ông cho cha đóa chết. Dẹp! Mad Tui ko đời nào làm thế, trừ phi… đó là nguyện vọng của pà kon cô bác hâm vì fic này.

_OCTTHP: Vậy ai nữa chết ngoài pé 27? Ai có ý kiến ý kèo gì nè?

_GDTQF9: Ng` ta đoán là một trong những ng` thân của 27.

_Alone: Khủng khiếp. Tôi ko dám nỡ ra tay tàn độc như thế với các sama *sụt sịt*. Như vậy thà chết còn sướng hơn.

_Goku *chen vô*: Nếu là ta thì mong chuyện ấy sẽ xảy ra dzới tên vua khỉ Xanxus!

_Tsu: Hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii~~~~~~~~~~~~~~~!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! á

_OCTTHP *ngiêm túc trầm trọng*: Xuyên suốt manga KHR của Amano-sama, 59 lúc nào cũng tỏ ra ghét 03 hơn bất cứ ai… Ai biểu 03 từng đánh 27- thần tượng vĩ đại của 59 trầy vi tróc vẩy mừ!

_Alone: Nhưng 59 ghét ổng cũng có lý do chính đáng ấy chứ. 03 ấy, ổng đâu fải thiên thần, có thể những điều ổng làm trong Ring Conflict là do xuất phát từ nỗi đau quá khứ khi bị chính ng` mà mình gọi là cha gian dối, nhưng theo tui thì ổng vẫn là một ng` cà chớn mất dịch… Xin lỗi những ai đang xem chương trình này *cúi đầu tạ tội*, nhất là fan của 03, đây chỉ là những gì tui nghĩ *Úi, đừng ném đá, nước mắm, nước cống!!!*.

_GDTQF9 *gật*: Điều đo cho thấy 03 là đồ cà chớn vô phương cứu chuộc.

_OCTTHP: Có thể 03 cà chớn thiệt, những như vậy ko có nghĩa anh ta là ác quỷ.

_Goku: Xì… cái tên khốn đó ko chỉ cà chớn mà còn @$$%#@^$& *tay quơ quào đám thuốc nổ* ?

~ BẮT ĐẦU BẠO ĐỘNG! KO NGỜ CÂU NÓI ĐÓ CHÍNH LÀ NGÒI NỔ “ĐẾ CHIẾN THỨ BA” SAU HỘI NGHỊ IANTA! ~

_Alone *nhắc*: 80, xin anh làm ơn cận trọng lời nói vì tui còn mời cả Va…

_Squa *vung vẩy lưỡi kiếm trên tay một cách điên tiết*: Vooooooooooooooooooiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii~~~~~~~~~~~!!!!!!!!!!!!!!! Tên rác rưởi khốn nạn như ngươi mà dám nói bằng cái giọng đó về Boss iu dấu của ta à? Để ta cho ngươi đi đời nhà ma!

_Yama: Ahahaha… angel Squalo *gọi hí hửng vì gặp lại tri âm tri kỉ luyện kiếm*, anh chả thay đổi gì cả! *nhào dzô lun, DZÔ DZÔ DZÔ, À LỀ À LẾ À LÊ*

_Xan: Thứ rác rưởi kia, CHẾT ĐI! *03 rút súng thi triển tuyệt chiêu… ko nghe nhưng ko nhằm 59 mà nhằm…* Con sẻ chết bầm kia, đời ngươi coi như tận khi gặp ta rồi đó!

_Hiba: Coi bộ lũ chồn hôi dạo này mồm miệng lớn lối thật! Đã vậy ta phải cắn chết hết mới hả lòng! *18-sama xoay một vòng (balê) = cú đúp 64 vòng thật điệu nghệ, xông thẳng 03*

_Muku: Oyaya,… có vẻ trận đấu sẽ vui đây, ta cũng muốn tham gia! *moi ra một trái dứa trong ko khí, chọi thẳng “lộn địa chỉ” một cú trời giáng vô bộ mặt thất thần xinh đẹp mỹ miều của 44… á khiến anh ta ngất xỉu tập một rưỡi*

_Xan: Lũ rác rưởi #$%#%A& Ư$&^#$@! bye Các ngươi dám làm thế với con cá mập thúi như sình của ta!! *03 chửi hết công suất = những từ ngữ tục tiểu nhất dc chọn lọc kĩ lưỡng trong hàng thập kỉ vừa qua như có thể* ~_~”

_Alone *bấm DTDD đời mới chôm của mama*: Tít…tít…tít… Reng… reng… *nhạc chuông tui cài là bản “Kufufu no fu” đang cực hot trong giới teen fan KHR* Alô… sở cảnh sát đấy phải ko… ko… FBI cũng ko sao ạ… làm ơn xin đến trường quay F9 ngay lập tức ạ… Vâng, chả là có một tên điên đang giở chứng… Vâng… Vâng…

_Xan: HEEEEEEEEEEEEEEEEEYYYYYYYYY! no Bọn rác rưởi các ngươi có nhầm ko, sao lời thoại của ta chỉ vỏn vẹn có 2 vậy hả! Đồ thứ rác #^#(@%@)(_#&_^&%! *ngay lập tức, 03 bị bọn cảnh vệ lôi ra ngoài sàn diễn võ miệng tạm thời trước khi chờ đợi xe tù đến vì bị FBI tình nghi là một fan cuồng nhiệt quá mức đến điên ko thể cứu chữa mà họ đã dán tờ truy nã khắp thế giới mới cách đây 3 phút*

_


Được sửa bởi yuu_mukuro ngày Tue Sep 09, 2008 4:50 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 5:12 pm

Ryo: ĐÁNH BOXING HẾT MÌNH NÀO, MỌI NG`! *Ryo tung liên hoàn cú đấm… vô ko khí mà múa lửa phừng phực, mấy tay chụp ảnh dọn đường chạy nhanh, chớp lấy thời cơ hòng chụp dc bộ cute ngực pretty nice body ấy*

_Luss: Ryo-chan iu dấu của tôi!! hot *của ông hồi nào, hứ, điên à?* Tôi nhớ cậu lắm lăắmmmmmmmmm! *Luss nhảy vọt lên sân khấu trường quay, hát to: “Dang hai tay ra nắm lấy cái eo, nắm lấy cái eo rồi lắc lư cái mình, lắc lư cái mình, lắc cái mông cho đều, ồ sao Ryo-chan ko lắc, ồ sao Ryo-chan ko lắc,…là lá la la. Nhào vô ôm chầm lấy Ryo đang chuẩn bị tư thế Boxing, còn Luss thì thủ thế Muay Thái*

_Alone: Làm ơn đi, các sama, xin đừng đánh nhau kẻo em đây chết mất! *quỳ gối van xin, thuỷ tinh & miểng văng trúng mặt tui trùi, độc ác là nó còn chui tọt vô họng tui nữa, vỡ họng mất… cấp cứu, cấp cứu khẩn cấp *ặc, gục, tắt thở*… lần đầu làm MC thật là tai bay vạ gió… crying *những ng` khác chạy dzọt hết trơn nhưng ko may là bị dính chưởng bởi mấy sama, chết ko hối tiếc*

_Tsu: Cứu tớ với, Reborn! á *nấp sau một cái bàn, hét lên*

_Lam *kéo áo 27*: Tsuna, mua kẹo hồ lô, mứt táo đường, bánh kem nhân dâu, bánh phomai Beryy, bánh trái cây bốn mùa, sinh tố nhanh đi… no

_Tsu *ôm đầu tránh né mớ bom của 59*: Chạy đi Lambo, đại hoạ rồi!

_Re: Tsuna vô dụng, là Vongola Jyuudaime sleep cậu ko phép bỏ trốn nhiệm vụ của một Boss, tự giải quyết đi! *nã súng vô thái dương 27*

*PẰNG!!*

_Tsu: REBORN~~~~~~~~~~!!!!!!!!!! TA SẼ DẸP ĐÁM QUÂN PHIẾN LOẠN LOẠN 12 SỨ QUÂN VỚI ĐẠN DYING WILL!!!!!! roi

Kết quả đám sứ quân bị dọn dẹp sạch sẽ, đây là bản báo cáo chính xác đến 100%:

_Muku: bị tọng đầy dứa vô miệng, ấm a ấm ớ… vì rát lưỡi =_=” *ngàn lần tạ tội cùng dứa-sama* crying Sad

_Hiba: đơn giản bị trói chặt, chổng ngược đầu xuống đất… *thà chết còn hơn nhìn 18-sama bị đày đọa* crying á

_Squa: ngắt 1 bông hoa nylon bên vệ đường *trên bàn đúng hơn, tại gần chết nên đầu óc lẩm cẩm*, cài lên mái tóc bạc xinh đẹp. Thật tội vì một mỹ nhân xinh đẹp như 44 lẽ ra phải bị xử ở Long đầu trảm, no đằng này xui rủi vì Đài truyền hình nghèo quá nên ko crying có tiền sắm sửa nên đành phải nhận lấy hình phạt Cẩu đầu trảm. Tên đao phủ béo như heo nộc đặt đầu 44 xuống, vén mớ tóc bạc kia lên, hắn xướng to: GIỜ NGỌ ĐÃ ĐIỂM! TRẢM! 44 đến phút cuối kêu lên thất thanh: “BOSSSS IUUUUUUUUUUUUU DẤUUUUUUUUU ƠIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII~~~~~~~~~~~”.

“CON CÁ MẬPPPP THÚIIIIIIIIIIIIIIIIII~~~~~~~~!!!!!!!!!!” crying *tiếng 03 từ đâu vang to, 2 ng` này có thần giao cách cảm thì phải*

_Luss: trở thành kẻ… hoạn quan tuyệt tử tuyệt tôn. love sing Ơ RÊ CA! HÒ DZÔ TA NÀO, ĐẤM BOXING CÙNG RYO-CHAN NÀO!!!! *trích đoạn HÒ KÉO BOXING tự chỉnh sửa lần I* *má ơi, có ai đời bị dzậy mà còn reo lên hát ko hả vậy giời đất ơi* =_=”

_Ryo: “Dọn dẹp hết mình nào, Sawada!” * strees anh chàng này coi bộ phạt nhẹ kí nhất, chỉ bị nhét vô cái bao cát rồi treo lơ lửng bên trên một cái xoong súp khổng lồ đang sôi ùng ục bên dưới, of course là bên trong đã đầy đủ nguyên liệu chế biến cà-ri, chỉ còn chờ thịt bỏ vô là măm măm ^”^*

_Lambo: “Tsuna, kẹp bòn bon, mứt táo, bánh phomai anniversary, súc-cù-lần *sô-cô-la, viết lộn*… đâu hết rồi?!” *thay vì cho vô biển kẹo, nhóc bò điên bị nhét vô biển… underwear đủ loại từ girls đến boys, bikini đến những bộ áo đến trong suốt nhìn thấu toàn thân, *sặc, phụt máu** ? Tội cho nhóc bò, tưởng đâu là kẹo dẻo nên… cắn phải một miếng… í ẹ… Sad quên nhắc đây là hàng đã qua sử dụng, chưa qua tay các tiệm giặt giũ.

_Xan: “Lũ rác thải công nghiệp chưa dc chế biến kia, ko nghe ko nghe chúng bay dẫn ông tổ cố ngoại chúng bây này tới nơi nào hả! Ta nguyền rủa ông tổ ông sơ bọn bây, đến chết bọn thối tha chúng bây đừng hòng siêu sinh… dù… có là ma đi chăng nữa ta cũng sẽ kéo các ngươi xuống theo cho vui nhà vui cửa…” ko nghe *từ nhà tù ngục Vendicare- họ rất tốt bụng trong việc nhận bao thầu 03 cho tiện thay vì FBI; còn 03 thì ko hay trời trăng đất mọc gì, hét lên banh nhà banh cửa ngục, giọng còn văng vẳng theo đám đồi mồi bay tới trường quay*

_Yama: “Ahaha… Mọi ng` vui quá nhỉ?! sing Tớ cũng phải chơi cho thoả mới dc!” :X *chàng 80 nai tơ “chuối sến” đến chính gốc, “hoa cười ngọc thốt dzô dzuyên”, ngồi thản nhiên tuốt mị trên nóc nhà, xơi sushi mới làm, ng` may nhất là cậu ta, chẳng hề bị phạt vì nhanh trốn thoát nhờ… “Ahaha, tớ phải tập chạy Maraton mới dc.” >~<” *

_Goku: Xin ng` tha lỗi, Jyuudaime! Tôi ko xứng đáng trở thành cánh tay phải của ng`, tôi sẽ lấy cái chết để chuộc tội~! *nói là làm, 59 kêu ngay một chiếc phi cơ tư nhân của Gia tộc cậu, bye bay thẳng một lèo sang bên China, chọn ngay chóc giữa sông Hoàng Hà nhảy nhảy tùm xuống, mất xác suốt nhiều năm. Đến mãi sau này, hối hận vì đã quá nặng tay với 59, 27 cho ng` lên trang Wikipedia nhằm tìm dc mấu chốt nơi 59 ra đi biền biêt, rồi hồ hởi đi vớt xác 59 lên, ko có xác thì ít nhất tìm dc xương hay đầu lâu cậu ta để cúng nhân dịp tử nhật* *cái này sao mừ giống Hàn Quốc quá trời rùi*

-
-

_Re: Làm tốt lắm, Tsuna… cậu thật sự đã trở thành một Boss thực sự của Gia tộc Vongola rồi đấy! Tôi đi ngủ đây! *giăng võng sẵn, ịch xuống ngủ ngay* sleep

_Tsu: OWOWOWOWOWOWOWOWOWOWOWOW~~~~~~!!!!!!!! hot *tội 27, tác dụng phụ của Dying Will lại giở chứng ngựa bò nữa rùi… full Phù, tui mệt quá… À, mà quên, giờ này Alone tui đang ở đâu vậy ta ơi?! O__O”*

 Mama đây nè ^”^: Con ơi là con, sao con chết thảm như vậy, bỏ mẹ lại bơ vơ nơi trần thế! *mama tui rút khăn tay chùi mũi*. Nhưng con chết đi cũng tốt, Mama sẽ thay con thừa hưởng số tiền bảo hiểm nhân thọ phù trợ tính mạng của con nha. *vẫy mớ xấp tiền đôla rồi đi mất tăm biền biền,... tệ rạc!* á

Cuối cùng cũng êm đẹp thấm thía đâu vào đấy, nhưng 27 cứ ngồi một góc đăm chiêu suy nghĩ: ‘Lạ thật, Bel, Levi, Gola Mosca, Marmon, I-pin, Fuuta, Bianchi, Kyoko, Haru, Dino, v.v… họ đang làm gì trong khi Đài truyền hình bị phá huỷ gần như phá gia bại sản banh ta lông?! Vì sao họ ko đứng ra xuất hiện can thiệp?!’

Thắc mắc của 27 ko phải là ko có lý, và để tìm ra câu trả lời cũng ko mấy khó lắm… hot

Pé 27 ko bik rằng mấy ng` đó lúc này mang mở tiệc đãi ăn mừng nhậu nhẹt vì… đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cao cả đưa đẩy đám bầy nhầy kia vô trường quay hưởng thụ “cái chết trắng dã” cho rãnh nợ đời *câu này Bel tốt bụng thốt ra*. Và nghe nói từ papa của Pé 27- tức Quan ngoại Cố vấn nhà Vongola *mới đi thám thính & tìm hiểu thông tin tụi nhỏ trên Google.com.vn* suốt đêm hôm đó bên nhà Cavallone của Dino, bọn con gái và những ng` thân nhà 27 *tính lun tụi Varia may mắn sống sót ngẫu nhiên còn lại* ra vô tấp nập, angel râm ran cười cười nói nói… nước ngọt tuôn như mưa như suối, thức ăn chất đống ê hề, ko khí vui vẻ ko thể tả nổi…

Ending Extra.

~ Mọi thư từ khiếu nại gì về sự nhẫn tâm dv với các sama xin gửi đến tác-giả-đây-là-tui theo địa chỉ: Alone_fate, toạ lạc nơi Âm phủ, 18 tầng địa ngục, nấm mồ thứ 182769, trang viên phía Bắc của Shinigami-sama để làm gì tui thì làm. Nếu ai có “lòng tốt” xỉ vả tui thì xin hẹn ở kiếp sau để báo đáp ân tình. Note: Bất kì bài xỉ vả chửi bới gửi đến địa chỉ trên đều có khả năng bị tui chôm chỉa hết sạch!! Xin cáo lỗi! ^”^ ~


Được sửa bởi yuu_mukuro ngày Tue Sep 09, 2008 4:57 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 5:16 pm

Extra III: Bao lần gọi?
By Alone_fate


Part 1.

"Đã bao lần… tôi gọi mãi cái tên ấy?!”

“Kết thúc rồi! Chết đi, Vongola Jyuudaime!”

“Papa… không… papa… mau chạy đi papa!! Đừng bỏ Eirlys lại… papa!”

“Jyuudaime…!!”

“Jyuudaime…!?!”

“Chạy đi, mọi người… Eirlys… chạy đi… hãy cùng mọi người rời khỏi đây mau… Mau…”


*PẰNG! PẰNG! PẰNG…*

Tiếng súng vang lên… những viên đạn cắm thẳng vào ngực cậu… chính xác,… nhanh chóng…

Cậu gục xuống… nhưng không muốn bại dưới tay kẻ thù… cố gượng dậy… đôi bàn tay run rẩy cố phát ra ngọn lửa… cậu kháng cự… đứng thẳng người…

Tuyết trắng xoá… gió thổi tung mọi thứ lên… áng mây đen che khuất ánh mặt trời… bầu trời xanh chìm dần trong một màu đỏ rực…

*PẰNG! PẰNG! PẰNG…*

Tôi chỉ có thể đứng lặng từ xa… nhìn cậu từ từ ngã gục xuống…

… Và tôi… đã không thể bảo vệ được người quan trọng nhất của mình…

Vô dụng biết bao…

“Hắn… hắn chết chưa?!”

“Thật đáng kinh ngạc! Không hổ danh là Vongola Jyuudaime, gây tổn hại cho chúng ta đến thế này!”

“Được rồi, nhiệm vụ đã hoàn thành, chúng ta mau báo cáo lại cho Boss thôi!”

“Nhưng… còn bọn chuột đang lẩn trốn vừa nãy?”

“White Spell 2nd Rosa Squad sẽ lo việc này! Chúng ta đi!”


Tuyết rơi nặng hạt… che đậy đi vết máu từ vết thương kia… từ trên đầu, những cơn gió vẫn ào ào thổi…

“Papa… không, papa… Làm ơn hãy tỉnh lại đi, Papa… Eirlys đây,… papa… làm ơn! Eirlys cầu xin người! Xin làm ơn… hãy mở mắt ra đi, papa!... papa!!”

“Bao lần rồi… tôi lặng ngắm cái thân thể bất động kia?”

“Hayato-sama,… Takeshi-sama,… Sasagawa-sama,… xin các ngài hãy nhanh lên,… Jyuudaime… Jyuudaime… đã…”

“J- Jyuudaime… Đã có chuyện gì xảy ra với Jyuudaime ư? Ngươi mau nói đi… NÓI MAU!!!”

“Tsuna… Tsuna… cậu sao thế? Tỉnh dậy mau… Tsuna!”

“Hey… Sawada… Sawada, cậu đùa hả!”


Tôi vẫn còn nhớ in những lời quát tháo vô nghĩa của những tên ngốc đó… vội vã… sợ hãi… tuyệt vọng… chìm sâu…

“J- Jyuudaime… Jyuudaime đã… bị trúng đạn của Millefiore…”

Bọn người yếu đuối ấy… như cậu vẫn nói… luôn lo lắng,… quan tâm,… nhiệt huyết… nhưng xin cậu hãy nhìn chúng xem…

Gục mặt xuống bên giường…

Tóc! Tóc!

Cùng cái tên mang Katana ấy…

“Sawada… Tỉnh dậy đi… Sawada…”

Bây giờ…

Tuyệt vọng…

Nước mắt…

Đau thương…

Thù hận… căm ghét…

Không còn gì cả… và với tôi, tất cả chỉ còn là hư không…

“Những vết nứt của thời gian… kí ức tôi lên tiếng…: Làm ơn… ‘trở lại đi’!”

Cậu nằm đó… trên chiếc giường trắng ảm đạm… thấm đẫm ướt bởi màu đỏ rực: màu máu… từ những vết thương trên chiếc áo choàng kia…

“Tôi không nhớ bản thân mình đã gọi to cái tên của cậu bao lần!?”

Cậu vẫn ngủ say… toàn thân bất động… dù cho những người xung quanh đang khóc thương,… gào to tên cậu… cái tên mà tôi luôn muốn che giấu…

Nhắm chặt mắt lại…

Tôi mỉm cười…

Thế đấy… Cậu giỏi lắm… cậu có biết những kẻ cả gan đùa giỡn với tôi sẽ ra sao không, Sawada Tsunayoshi?

Và thế… tôi gọi tên cậu… nghĩ rằng đấy chỉ là trò đùa… rằng cậu chỉ giả vờ ngủ… phải, chỉ là một giấc ngủ như bao lần…

Tôi mỉm cười nhẹ… nụ cười ấy rồi cũng cắt sâu vào tâm hồn tôi như một tội lỗi không bao giờ có thể nào rửa sạch được nữa… sự thật bao giờ cũng phũ phàng oái ăm…

Nhưng tôi vẫn cứ cười… không quan tâm đến cảm xúc của những kẻ khác đang suy nghĩ gì về mình: một kẻ vô tâm không nước mắt… cười… nụ cười đặc biệt này… tôi… chỉ muốn dành trọn chỉ cậu và chỉ duy nhất mình cậu thôi…

“Tôi muốn nhìn thấy nụ cười ấy lần nữa… chỉ một lần thôi!”

Và nụ cười thoáng qua trên đôi môi, dành cho một người đặc biệt nhất… lại không thể nào có được nữa rồi…

Phải chăng đây chỉ là một giấc mơ…?!?

Tôi cứ đứng yên như thế,… đứng khuất sau những chiếc bóng âu sầu của đám người kia… tôi ao ước muốn được nghe… dù chỉ một lời thì thào rất nhỏ, tôi vẫn muốn khao khát được nghe… nhưng dường như mong muốn đó sẽ không bao giờ được thực hiện… tôi biết thế… vì cậu…

“Dù… biết rằng… điều đó thật xa vời!... Sawada Tsunayoshi!”

Tôi… không muốn mở to đôi mắt này… nếu đây là cơn ác mộng, cứ mong tôi sẽ tỉnh lại… tôi muốn rời khỏi đây, thoát khỏi cơn ác mộng này… trở lại những ngày được cùng ở bên cậu… được nghe cậu gọi cái tên này: “Hibari-san!”

“Thần ơi, nếu người thật sự tồn tại… làm ơn,… xin hãy làm cậu ấy mở mắt ra!”

Nhìn thẳng… không chớp mắt… tận sâu thẳm bên trong, tôi đã hiểu… cậu không gạt tôi… đây không phải là mộng, cũng không phải trò đùa… Cậu nằm đó, yên lặng… không trả lời… nhưng tôi vẫn cứ muốn tin: cậu đang say ngủ… Phải chăng cậu muốn có được nụ hôn từ chàng hoàng tử đến đánh thức mình khỏi giấc ngủ này… có lẽ là vậy chăng?

“Thần ơi,… xin hãy cho tôi được nghe thấy giọng nói ấy một lần nữa… hãy để tôi thấy rằng cậu ấy sẽ đứng lên bên cạnh tôi và nói rằng đây là một trò đùa tinh quái dưới ánh trăng bạc treo mình dưới ngọn gió tuyết lạnh kia… Làm ơn,…hãy xảy ra điều kì diệu nào đó… Làm ơn, hỡi thần!”Nhưng cậu không phản ứng… im lặng… để ngọn gió nhẹ kia trả lời như thay… Không lẽ nào… cậu chỉ đùa thôi, đúng không?...

Tôi không tin… và cũng không muốn tin… tôi chỉ mong một điều: đây không phải là sự thật…

Thật từ từ… thật lặng lẽ như một đám mây… tôi tiến lại bên chiếc giường trắng… nơi cậu đang say giấc…

Tôi không quan tâm những kẻ chung quanh… hay nói gì trong làn nước mắt,… chỉ nhìn,… nhìn mỗi cậu thôi…

“Tên khốn kia!! Tránh xa Jyuudaime ra! TRÁNH XA MAU!”

“Gokudera, bình tĩnh lại, Tsuna… cậu ấy đã…”

“Bỏ ta ra… tránh ra chỗ khác! Jyuudaime không thể… không thể như thế!”


Gương mặt vẫn luôn nở nụ cười ấy… nay trở nên vô hồn làm sao!... Máu đỏ rực… run rẩy… lan tràn… thấm đẫm bộ ngực ấy… những vết cứu sâu trên làn da kia,…

Đau lắm!... đúng không?

“Thần ơi! Nếu người tồn tạ thật sự, xin hãy ban cho tôi một sự diệu kì!”


Được sửa bởi yuu_mukuro ngày Tue Sep 09, 2008 4:59 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 5:20 pm

Part 2.

Vậy đấy... tôi đã tin như thế... tin vào một sự dối trá lừa lọc...

Một kẻ như tôi... một con sói cô độc, cất lên tiếng hú trong những đêm trăng... đầy quyền lực, con sói cô độc có tất cả mọi thứ... mạnh mẽ nhất, nó nhe những chiếc răng phô diễn sự cuồng bạo của mình với những vật bé nhỏ hơn...

...Không cần ai và cũng không muốn bất kì ai đến gần...

Wa~o, tôi không biết yêu và cũng không biết cách để yêu
Định mệnh của tôi mãi mãi là kẻ cô đơn

Wa~o , không cười và cũng không khóc, bởi đó là hành động của sự yếu đuối
Tôi chỉ tồn tại bằng trái tim này, thế thôi
Và tôi vẫn sẽ tiếp tục sống như vậy, sao cậu cứ không ngừng làm náo động con đường tôi phải đi chứ?


Tại sao cậu lại làm như thế?... Và cậu đã làm... luôn bên tôi..., nụ cười ấy,... khuôn mặt ấy.... giờ tôi biết nó chỉ còn trong kí ức xa vời này thôi... và giờ tôi cũng hiểu được rằng: nụ cười đó chỉ là sự dối trá... Yếu đuối quá!

... Mọi thứ trên đời này đều là dối trá... tình yêu ấy là sự dối trá dốt nát... dối trá lừa lọc làm sao? Ôi...

“Đừng lo, tôi sẽ trở lại mà! Nhất định... tôi sẽ trở lại và cả gia đình chúng ta sẽ cùng ngắm hoa Sakura và xem pháo hoa mùa hè... Chúng ta sẽ sống thật lâu, thật hạnh phúc,... vì thế, làm ơn đừng lo lắng!”

... Lời hứa ấy... tôi vẫn nhớ... vẫn khắc ghi trong tâm khảm này... lời hứa ấy... mãi mãi khắc sâu đến ăn mòn cả trái tim này...

Tội lỗi... lại càng chất chồng tội lỗi...

Bi ai... đem đến sự tuyệt vọng vô cùng...


Tôi chỉ sống trong thế giới cô đơn của chính mình tạo ra... sống trong tối tăm lạnh lẽo thiếu tình yêu trong một thời gian khá dài... Quanh tôi biết bao nhiêu kẻ yếu đuối sẵn sàng phục vụ cho những ý muốn này,... những tại sao tôi không thể cảm thấy thoái mái?

Không thể nhớ nỗi đã bao nhiêu năm tháng trôi qua, tôi đã hoàn toàn quen với cảnh sống trong tối tăm lạnh lẽo... nhưng trong tim tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó thôi thúc: “Mình phải sống thật hạnh phúc...”

Vì cậu...

Vào cái ngày ấy, cậu đã đem đến những tia sáng lấp lánh xuất hiện trước mắt tôi... bởi lẽ nơi thế giới của tôi nào có được ánh sáng của một ngôi sao nào chiếu rọi tới,... vì xung quanh... chỉ toàn là một màu đen...

“Hãy tỉnh dậy và trở về đi! Sawada Tsunayoshi!”

Nhưng... tôi là một kẻ mạnh...

Tôi không cần biết đây là trò đùa hay tự bản thân tôi nghĩ vậy... chỉ cần cậu hãy trở về bên tôi... hãy dùng đôi môi ấy mà gọi to cái tên này... dùng nụ cười ấy mà đem lại ánh sáng bên trong thế giới của tôi...

“Đã bao lần tôi gọi to cái tên của cậu... Thần ơi! Cho đến giờ... tôi vẫn cứ cố gọi tên cậu... người tôi chưa bao giờ tin tưởng đã ra đi cho đến tận hôm nay...”

Sao cậu vẫn không trả lời?...

“Đã bao lần rồi tôi đã thầm mong cậu quay trở lại?!”

Phải chăng đó là lỗi của tôi... là tôi không tốt... là tôi đã bắt cậu phải chờ đợi...

“Bên cái thân thể bất động đó của cậu... đã bao lần rồi? ... Đã bao lần nước mắt tôi rơi xuống vì cậu?!”

“Hibari-san, hứa đấy nhé... nhớ đến xem hoa Sakura nở cùng những người khác đấy!”

Cậu đã nói với tôi như thế... nhưng...

Tại sao...?

Tại sao lúc này cậu lại ngủ say?... Tại sao cậu lại chạy trốn!?... Chẳng phải cậu đã nói chúng ta sẽ cùng xem Sakura nở ư?

Tại sao cậu lại nuốt lời... và tại sao cậu không trả lời câu hỏi đó?!

“J- Jyuudaime,... làm ơn,... xin người hãy tỉnh lại!”

“Thôi đi, Gokudera, cậu ấy đã...!”

“Sawada, này... Sawada,... cậu đừng đùa ngay những lúc này chứ, Sawada!”


Bọn động vật ăn cỏ yếu đuối... đừng làm phiền giấc ngủ của cậu ấy!

“Papa... Eirlys sai rồi! Papa... xin hãy mở mắt ra,... papa... Eirlys xin papa... xin papa hãy trở lại... papa đừng bỏ Eirlys một mình!”

“Eirlys, đừng như thế nữa, Tsuna-nii, Tsuna-nii đã... Hức hức...!”

“Không, Fuuta-kun... Papa sẽ không bỏ Eirlys,... papa sẽ trở lại với mọi người mà, sao mọi người lại không tin tưởng điều đó chứ?!”


Cả con bé phiền phức kia nữa... đáng chết...

Căm phẫn dâng trào...

Giết... giết...

Con quái vật trong tôi không ngừng gào thét.... chúng muốn vứt bỏ xiềng xích giam hãm kia... Chúng lồng lộn... muốn xé xác... muốn giết...

Đau đớn...!

Nhưng sự đau đớn này có là gì! Chẳng là cái gì cả! Tôi muốn giết... ý nghĩ đó luôn lảng vảng... vì...

Nếu không vì nó... không vì con bé đó... cậu sẽ không ngủ để rồi quên đi lời hứa của chúng ta...

Nếu không vì bọn chúng, cậu sẽ ngồi thẳng dậy... mỉm cười... và tôi vẫn mãi có thể gọi cái tên ấy... vĩnh cửu...


Xiềng xích trói chặt từ trong làn nước sâu thẳm... chỉ thấy một màu đen ảm đạm và một màu xám u uất... nỗi đau thương này, sự thù hận này, quyết tâm này từ từ hình thành và gặm nhấm lòng... tôi không tin vào hạnh phúc... tôi coi nó không tồn tại...

Mãi mãi trong thế giới bóng đêm đó... tôi cứ chạy,... không còn gì cả, chỉ chạy như thế thôi...

Tôi cố gắng bứt đi xiềng xích đi, bứt đi khoảng thời gian đau đớn trơ trọi... tôi muốn mạnh hơn, mạnh hơn bất kì ai...

Tôi giết chết... cắn chết những kẻ cản đường tôi đi tới... tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn... dần rồi nó đã trở thành lời hứa với bản thân này... tôi là kẻ mạnh... tôi có quyền lực... có tất cả mọi thứ...

... nhưng... tại sao chứ??!!?... Tại sao tôi không thể phá bỏ cùm tay xiềng xích này...

... và...

...cậu đã cho tôi sự tự do...

Ấm áp làm sao! Tôi chưa từng có thứ cảm giác nào trước đó như vậy!

... Cậu, người đã phá vỡ thế giới của tôi, phá bỏ xiềng xích nặng nề,... xoá sạch quá khứ tuyệt vọng, đau khổ... căm ghét... xiềng xích nuỗi dưỡng lòng thù hận,... đã không còn... và cậu đã cho tôi thấy ánh sáng...

Nhưng... khi muốn có một thứ gì tất yếu cũng phải hy sinh một thứ quan trọng khác...

Và tôi biết... Chính cái lạnh lẽo của xiềng xích trói buộc đã nói cho tôi biết... Cậu đã đi rồi...

Tôi không cam tâm... không muốn chấp nhận sự thật đó...

Tóc!

Tóc!

Sao tôi lại khóc... người như tôi... không, tôi không cho phép điều đó...

Nếu tôi khóc thì đó sẽ là những giọt nước mắt đầu tiên và cũng là cuối cùng...

Nếu tôi không khóc nữa, thì đó là bởi vì tôi nhận ra rằng cuộc sống mà không có cậu như thế này thì có khác gì là cuộc sống của máu và nước mắt... tôi không cần một thế giới như thế... một thế giới mà không có cậu...

Tôi không khóc... vì đó là hành động của sự yếu đuối... hay có lẽ tôi đã từng khóc quá nhiều... khóc cho đến khi nhận ra rằng: nỗi đau khi mất cậu không thể dễ dàng bị cuốn trôi bởi nước mắt...

... Đúng...! Dù đau đớn đến đâu... tôi vẫn không thể khóc... vì tôi không muốn khóc... tôi không muốn cho cậu thấy tôi yếu đuối tới nhường nào!... Tôi muốn mạnh mẽ lên... để cái ngày cậu quay trở lại, tôi sẽ bảo vệ cậu lần nữa...(*)

“Nhưng... dù cho có cách xa vời vợi... tôi vẫn tin trái tim này vẫn nhớ... vẫn khắc ghi kí ức... giọng nói của cậu sẽ còn vang mãi trong lòng tôi!”

...“Hibari-san!”

........Hãy nhanh trở về bên tôi đi...!

...............“Tôi không bao giờ để mất cậu một lần nữa, Sawada Tsunayoshi! Dù giờ chúng ta có cách xa vời vợi,... lòng tôi vẫn sẽ mãi nghĩ về mình cậu thôi!”

End.

Hơ hơ... Ko bik mọi người nghĩ sao *riêng tui thấy ko hài lòng, quá xàm+nhàm chán T_T”*... Tự dưng xem cái cảnh pé 27 bị lôi vô tập luyện dzới 18-sama rùi có dc X- Gloves Version Vongola Ring+lúc hay tin pé 27 trong tương lai bị PẰNG PẰNG CHÉO CHÉO bất đắc kì tử, tui bỗng tức tốc nghĩ ra cái viễn cảnh này mà dồn nội công phái Nga My mà ngoáy tay lên cây viết *bàn phím chứ*

Xui một tập là suy nghĩ cái tình tiết, nhân vật, tình cảm thì dc lòi ra khỏi đầu, nhưng... *sao mừ ghét cái từ này quá trời lun* tự dưng đâm đầu vô viết một hơi một lèo mà chả có tí cảm xúc nào *dzậy mới ngộ nghĩnh*, quá khô khan... có lẽ tui dần dần trở thành một cục đá rùi...

(*): có lẽ phần này mọi người thấy kì kì hay khó hiểu. Xin nói rõ, ý 18-sama đây là muốn nói ng` quay trở lại là pé 27 trong quá khứ vượt tương lai, pé 27 tương lai đã chết, nhưng ngày nào đó 18-sama sẽ gặp lại cậu, nhưng lại là ng` của quá khứ. Chấm hết.


Được sửa bởi yuu_mukuro ngày Tue Sep 09, 2008 5:03 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yuu_mukuro
Civil
Civil


Nữ
Tổng số bài gửi : 107
Age : 25
Famiglia : Vongola
Tâm trạng : vô tư
DWF point :
10 / 10010 / 100

Registration date : 01/09/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Sat Sep 06, 2008 5:34 pm

HELLISH DAYS IX: Chuẩn bị! Gặp mặt!

Part 1: Cậu sẽ sớm trở về bên ta thôi!


“Thưa Boss, trời đã sáng!” Một tên thuộc hạ áo đen gọi, giọng run rẩy, đẩy nhẹ cửa dẫn vào một căn phòng cực lớn.

Gã đàn ông vừa bị khựng dậy khỏi giường, và với sự trợ giúp của gã thuộc hạ, hắn lật đật mặc chiếc áo vest sọc trắng đen viền lông thú và khoác chiếc áo choàng khảm vàng nặng chịch vào, xong quay qua quát tháo, hướng dẫn một cô hầu gái cách cột đôi giày lụa thêu cho mình. Rồi, tự tay hắn đội một chiếc vương miện cẩn đá quý lên đầu; hắn không bao giờ để ai trông thấy mình không có vương miện ngự trên đầu. Chiếc vương miện vẫn mang một vết lõm nhỏ từ ngày bị rớt khỏi đầu hắn trong lúc ngủ, nhưng tên thuộc hạ, mới nhận công việc đầu tiên trong đời Mafia hồi sáng và sợ đến chết khiếp, không dám nói điều đó cho gã Boss biết *ngu gì nói, mún chết sớm huh?*.

Hắn sải những bước chân hùng dũng trong hành lang dẫn tới phòng Thiết triều *cái này là tự ổng nhận, những ng` khác thì nghĩ đó là phòng Chửi xả bới móc đúng hơn*. Hắn là một kẻ có vóc dáng của một người đàn ông ở tuổi trung niên. Mái tóc ngang ngực màu xám tro, hơi bù xù, cặp mắt thì trông như mắt cú vọ lúc nào cũng đảo quanh nhìn một cách dò xét xung quanh *tiếc quá, tiếc quá, thêm hai cái đít chai nữa là thành mỹ nam tử rùi ^”^ *, đôi lông mày rậm rạp tua tủa *xấu kinh, bộ tính bắt chước như mấy ông Binladen huh?!*, và một bộ râu “dê” cầu kì mà hắn vốn có thói quen tốn hàng giờ đồng hồ đứng trước tấm gương của Thẫm mỹ viện tỉa tót, ngắm nghía rồi vuốt ve một cách thoải mái.

À khoan! Cái áo... hắn khoác chiếc áo choàng... nhưng lại để hở một bên vai, và trên vai ấy có xăm hình một con rắn đang ngóc đầu lên như chuẩn bị tấn công con mồi xấu số. Nhìn chung, diện mạo hắn ta trông... khá là lố bịch do chiếc vương miện bị đội lệch quá chừng. Nhưng giả sử có ai trông thấy hắn vào sáng sớm, thì chắc chắn người đó cũng ko dám bật cười *cứ đổ là số xui đi, ai biểu ko chịu khó xem tử vi hôm nay O_O* và có lẽ sẽ chẳng thiết tha gì với việc tiếp xúc và trở thành bạn của hắn *làm bạn á, hắn thik xem ng` ta như dog giữ nhà hơn nhìu*, bởi vì từ hắn toả ra một bầu ko khí đe doạ ghê gớm. Nhưng, trông như hắn lại là kẻ có vẻ thích hợp làm bạn với những ai thích ẩn mình trong bóng tối.

Suýt quên, hắn còn có một đôi tay rất vạm vỡ mất cân đối so với cái thân hình bình thường của hắn.

Tên thuộc hạ giúp hắn an vị một một chiếc ghế dc chạm trổ tinh xảo *mà hắn gọi là ngai vàng* trong phòng. Sau đó, bị phẩy tay đuổi hất cẳng như một con chó hoang, tên thuộc hạ hấp tấp đi khỏi với vẻ biết ơn.

Hắn, ngồi dửng dưng trên ngai, nhưng hơi thở bị khí lạnh như cắt vào buổi sớm bám vào thành tiếng phì phò gấp rút, tố cáo tâm trạng quá khích của hắn. fKhông cần phải đợi lâu, một gã đàn ông thấp lùn khác, mặc vest đen lanh lẹ bước vào, cúi đầu chào thấp đến nỗi hai ống tay áo của gã quết xuống sàn.

“Federico-sama, Boss-vĩ-đại của tôi, chúng ta sẽ thực hiện điều đó trong hôm nay ư?” Gã nói bằng giọng trầm.

Kẻ tên Federico ngồi thẳng dậy và giương đôi mắt trắng dã nhìn tên sát thủ dưới chân, tay chống cằm tạo thế uy phong. *cha chả, định bắt chước anh Xan “sút” nhà ta, to gan, to gan*

“Dĩ nhiên, ta đã chờ thời cơ này rất lâu rồi! Hãy nhớ, lần này ta ko muốn thấy sai lầm đâu đấy!” Hắn cất giọng đe doạ.

“Thưa ngài, gián điệp của chúng ta cho biết không chỉ Nhà Vongola mà cả toàn thể Gia tộc giới Mafia cũng sẽ đến đó.”

“Vậy à?” Federico ngả người ra sau ngai, nghiền ngẫm những lời tên sát thủ vừa nói.

“Tôi có hình của con mồi nữa! Đây. Tôi thấy nó trông rất giống kẻ đó.” Gã sát thủ lôi từ bên trong áo một tờ giấy cỡ vừa... một bức hình một cậu bé có đôi mắt nâu hiền từ khờ dại và mái tóc đồng bộ màu sắc dựng thẳng lên trời, cậu bé vận đồng phục của trường Namimori...

Fedorico cầm lấy bức hình. Quả đúng vậy, con mồi lần này giống y như kẻ ấy như đúc. Hắn liền ra ngay một quyết định và bật những ngón tay xấu xí một tiếng tách thật to. Tên sát thủ áo đen nghiêng mình, cúi đầu lần nữa.

“Vâng, thưa Boss!”

“Hôm nay. Trưa. Đến ngay... ở đâu, hả?”

“Thị trấn Namimori ở Nhật Bản, địa điểm là trường trung học Nami.”

“Con mồi?”

“Sawada Tsunayoshi, Vongola Jyuudaime.”

“CÂM NGAY!... TA-ĐÃ-NÓI-VỚI-CÁC-NGƯƠI-LÀ-NÓ-KO-PHẢI-LÀ-VONGOLA-JYUUDAIME! MẸ KIẾP! NÓ-LÀ-MỘT-CON-CHÓ-HÈN-HẠ-CHỈ-DỰA-HƠI-VÀO-DÒNG-MÁU-DƠ-DÁY-ẤY-CỦA-ICHIDAIME!!”

Federico thét lên ko dấu châm câu hay gián đoạn, răng hắn nghiến lên phát ra những âm thanh ken két chát chúa. Cố kìm nén bản thân, kềm chế đến những mi-li-gam cuối cùng trong cơ thể để cái miệng ko thốt ra thêm những lời phỉ báng nữa, nguôi cơn giận là một điều thần kì, hắn nhẹ giọng “Còn gì nữa?”

“À... V-V... Vâng!!” Tên sát thủ giật mình, hắn vừa mới có một phen khiếp vía, thử hỏi xem trên đời này có một cái loa phát thanh nào lớn hơn tên khùng Boss Federico ko. Dễ gì, dám cá câu trả lời của quý độc giả thân mến là “ko”, *bằng chứng cho thấy tác giả đã zoom khổ chữ lên đến tận size 14 và Bold lên trong khi những nhân vật normal khác chỉ ấy-ấy size 12 normal O__o* và thua cá độ thì gã sẽ đưa cái đầu này ra, ai muốn chém muốn giết là tùy, rãnh nợ.

“Đưa con mồi đến chỗ kẻ đó, kêu gọi một cuộc nổi dậy, giành lấy lại quyền thống trị Vongola từ tay bọn giả mạo.”

“Tốt lắm.” Hắn gật đầu, tay nắm chặt thành một quả đấm run run *run vì quá kích động chứ hổng phải sợ* “Cuối cùng, thời cơ cũng đã đến... ta sẽ bắt bọn Vongola các người trả giá vì dám cướp đi ngôi vị Đệ Thập vốn thuộc về ta chứ ko phải thằng nhóc quèn đó. Hãy đợi đấy. Còn ngươi...” Hắn quay ánh nhìn xuống tên sát thủ “... mau mang nó về cho ta, ta muốn có bằng chứng.”

Tên sát thủ mỉm cười tự tin. Chuyện này quá dễ, chỉ là bắt cóc một tên nhóc thư sinh vắt mũi chưa sạch đang học đòi trở thành Boss Mafia thì có gì to tát đâu! *thư sinh? bộ ông là ng` cổ hủ hả, thời này còn mấy ai dùng từ đó đâu, tính bắt chước Basil-kun với mấy từ “các hạ” hay “tại hạ” hah?*

“Vâng, Boss.” *Hitman áo đen: tui cổ hủ kệ tui, mắc mớ gì đến pà, pà cứ việc viết cho tui chói lọi trong phần sau đi! Hố hố hố, đại gia ta sắp hô mưa gọi gió đây!*

Gã cúi chào nhanh và rút lui, nở nụ cười ác hiểm tự tin chiến thắng... thật sai lầm đời zai, sai lầm... tội nghiệp, tội nghiệp! *alone: đời nào, tui dành đất riêng tư cho mấy sama iu dấu rùi, ko còn đất canh tác cho ông đâu, dẹp! Khứa khứa khứa!*
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [KHR] Vongola 10th' s Hellish Days   Today at 8:46 pm

Về Đầu Trang Go down
 
[KHR] Vongola 10th' s Hellish Days
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3  Next
 Similar topics
-
» ♫~ Viết ngắn ~♫ (trang 2 có bài kiểm tra kiểu Vongola)
» [ 100 Days Manga-Anime ] Kumiho's Ver
» Slam Dunk - Cú nhảy cuối cùng
» [Long Fic sưu tầm] Seven days
» [KHR longfic] la Bella e la Bestia

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
KHR fc :: Thảo luận & đóng góp :: Fan fiction-
Chuyển đến